🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảo Trâm hẹn tôi gấp tại quán ăn cũ, nơi chúng tôi từng gặp nhau lần đầu, chỉ hai ngày sau cuộc gọi tối hôm đó. Cô nhắn tin ngắn gọn: "Em cần nói chuyện trực tiếp. Không qua điện thoại nữa."

Quán vẫn đông đúc như mọi lần, tiếng chảo xào vang lên đều đặn từ gian bếp, nhưng lần này tôi không còn cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc của không gian này nữa, chỉ còn một sự căng thẳng bao trùm lấy mọi giác quan. Tôi tới đúng giờ, thấy cô đã ngồi sẵn, không gọi món gì, chỉ một ly nước lọc đặt trước mặt, tay đan vào nhau trên bàn một cách căng thẳng.

"Chị ngồi đi." Cô nói, giọng lạnh hơn hẳn mọi lần trước, không còn sự ấm áp thân thiết tôi đã quen.

Tôi ngồi xuống, cảm nhận rõ khoảng cách mới hình thành giữa hai chúng tôi, một bức tường vô hình nhưng chắc chắn.

"Em đã tìm hiểu thêm." Bảo Trâm nói, mở điện thoại, đưa cho tôi xem một tin nhắn cũ. "Đây là tin nhắn giữa em và một người bạn làm trong bộ phận truyền thông của nhãn hàng đó. Bạn em nói, tám tháng trước, họ nhận được một cuộc gọi ẩn danh, tiết lộ một bí mật cá nhân của Nhi, đủ để họ tin chắc con bé sẽ 'diễn' tốt vai trò gương mặt đại diện cho một chiến dịch nhạy cảm họ đang chuẩn bị."

Tôi nhìn màn hình điện thoại, đọc từng dòng chữ, cảm thấy mọi thứ xung quanh dần thu hẹp lại, chỉ còn lại tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

"Chị có biết gì về cuộc gọi ẩn danh đó không?" Bảo Trâm hỏi thẳng, mắt nhìn thẳng vào tôi, không né tránh.

Tôi mở miệng, định nói một điều gì đó, một lời giải thích, một cách "lọc" lại sự thật theo hướng có lợi hơn cho mình, đúng bản năng nghề nghiệp tôi đã luyện suốt ba năm qua. Trong đầu tôi, hàng chục phiên bản câu trả lời lướt qua nhanh chóng: một phiên bản đổ lỗi cho hoàn cảnh, một phiên bản nhấn mạnh tôi cũng là nạn nhân của áp lực tài chính, một phiên bản mơ hồ đủ để kéo dài thời gian mà không thừa nhận hay phủ nhận trực tiếp.

Nhưng câu chữ không tới được, chỉ có một sự im lặng nặng nề chiếm lấy tôi hoàn toàn.

"Chị không trả lời câu tôi hỏi." Bảo Trâm nói, giọng chậm rãi nhưng sắc bén, đúng nhận xét cô đã đúc kết từ việc quan sát tôi suốt nhiều tuần qua. "Chị trả lời một câu khác. Đó là cách chị vẫn làm, đúng không? Em nhận ra điều đó rồi, chỉ là em không muốn tin thôi."

Câu nói đó đâm thẳng vào chỗ tôi đau nhất, chính xác vì nó đúng, vì nó vạch trần đúng bản chất kỹ năng nghề nghiệp tôi vẫn tự hào, giờ đây trở thành bằng chứng buộc tội tôi trước một người tôi coi là bạn.

"Trâm, chị..." Tôi bắt đầu, giọng run rẩy.

"Em không cần chị giải thích ngay bây giờ." Cô cắt ngang, đứng dậy, mắt đỏ hoe nhưng cố giữ giọng bình tĩnh. "Em chỉ cần thời gian để tiêu hoá chuyện này. Em sẽ liên lạc lại khi em sẵn sàng."

Cô rời quán, để lại tôi ngồi đó một mình, tách cà phê tôi gọi vẫn chưa động tới, nguội dần theo từng phút trôi qua, đúng cách mọi thứ ấm áp giữa tôi và những người tôi từng tin tưởng nhất dường như đang nguội lạnh dần theo cùng một nhịp độ đáng sợ.

Tôi ngồi lại một mình rất lâu sau khi Bảo Trâm đi khuất, nhìn những người xung quanh vẫn ăn uống, trò chuyện bình thường, hoàn toàn không hay biết về cơn bão đang cuộn xoáy bên trong tôi. Tôi nghĩ tới tất cả những lần tôi đã "biên tập" lại câu chuyện của chính mình khi kể cho Bảo Trâm nghe, tô đậm hình ảnh một người chị đang cố cứu em gái, giấu nhẹm đi một đoạn tôi vẫn chưa đủ can đảm kể ra, kể cả với chính mình trong cuốn sổ tay riêng tư nhất. Giờ đây, lớp vỏ bọc cẩn thận đó đang bắt đầu bong ra, từng mảnh một, dưới chính ánh mắt của người tôi từng nghĩ sẽ luôn đứng về phía mình.

Hết Chương 62

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 63
← TrướcTiếp →