Bảo Trâm nhắn tin cho tôi lúc chín giờ tối, giọng văn khác hẳn mọi lần trước, ngắn gọn và có phần lạnh lùng: "Chị rảnh không? Em cần hỏi một chuyện."
Tôi đang ngồi sửa lại một caption cho khách hàng, tay dừng lại giữa chừng khi thấy tin nhắn đó hiện lên trên màn hình. Có một điều gì đó trong giọng văn ngắn gọn, khác hẳn phong cách nhắn tin thường ngày đầy icon và câu cảm thán của Bảo Trâm, khiến tôi lập tức gọi lại ngay, cảm nhận một điều gì đó bất thường trong cách cô nhắn tin.
"Em đang dọn đồ cũ, chuẩn bị chuyển nhà." Cô nói, giọng căng thẳng. "Em tìm thấy một số tin nhắn cũ em lưu trữ từ thời còn làm trợ lý cho Nhi, những thứ em quên mất mình từng lưu lại."
"Tin nhắn gì?" Tôi hỏi, một linh cảm không tốt bắt đầu dâng lên trong lòng.
"Về một hợp đồng, tám tháng trước." Cô nói, giọng chậm lại, như đang cân nhắc từng lời. "Lúc đó Nhi vừa ký một hợp đồng lớn, đột ngột, nhanh bất thường so với tiến độ đàm phán ban đầu. Em nhớ lúc đó em thấy lạ, vì trước đó vài ngày, có vẻ như phía nhãn hàng còn do dự, rồi bỗng dưng họ quyết định ngay lập tức, như thể vừa có thêm thông tin gì đó khiến họ tự tin hơn hẳn."
Tôi im lặng, tim đập nhanh, cảm nhận một nỗi sợ hãi tôi chưa từng cho phép mình đối diện trực tiếp suốt nhiều tuần qua.
"Em cũng nhớ, đúng khoảng thời gian đó, Nhi bắt đầu xa cách với chị hơn hẳn." Bảo Trâm tiếp tục, giọng càng lúc càng nghiêm trọng hơn. "Em không nghĩ nhiều về chuyện đó lúc ấy, nhưng giờ nhìn lại, mọi thứ khớp với nhau theo một cách em không thích chút nào."
"Em đang nói gì vậy?" Tôi hỏi, giọng run, dù tôi đã lờ mờ đoán được hướng câu chuyện.
"Em không chắc." Cô nói, giọng có phần do dự. "Em chỉ... em cần hỏi chị thẳng. Chị có biết gì về việc ai đó đã tiết lộ thông tin riêng tư của Nhi cho phía nhãn hàng đó, đúng vào thời điểm giúp họ quyết định ký hợp đồng nhanh hơn không?"
Tôi chưa từng nghe một câu hỏi nào nặng nề hơn thế kể từ khi bắt đầu hành trình này. Tôi mở miệng, định trả lời, nhưng không có âm thanh nào thoát ra được.
"Chị còn đó không?" Bảo Trâm hỏi, giọng lo lắng vì sự im lặng kéo dài của tôi.
"Chị còn." Tôi nói, giọng nhỏ tới mức chính tôi cũng khó nghe rõ. "Chị... chị cần thời gian để nghĩ về chuyện này."
"Được." Bảo Trâm nói, giọng không hoàn toàn tin tưởng vào câu trả lời đó, nhưng cũng không ép thêm. "Em không có ý buộc tội chị đâu, chỉ là... em cần biết sự thật, vì em cũng đã tin tưởng Nhi, tin tưởng cả chị, suốt thời gian qua."
Cuộc gọi kết thúc ngay sau đó, không có lời tạm biệt ấm áp thường lệ giữa hai chúng tôi. Tôi ngồi lặng trong bóng tối phòng trọ, điện thoại vẫn còn nóng trong tay, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng bức tường tôi đã dựng lên suốt tám tháng qua, để bảo vệ chính mình khỏi phải đối diện với sự thật, đang bắt đầu nứt vỡ, từng mảnh một, không phải do tôi chủ động phá bỏ, mà do chính những mảnh ghép rời rạc của quá khứ đang tự tìm đường quay lại tìm tôi.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn nó một lúc lâu, không dám mở lại cuộc trò chuyện để đọc lại từng câu chữ Bảo Trâm vừa nói. Caption tôi đang viết dở vẫn còn hiện trên màn hình laptop, dòng chữ cuối cùng tôi gõ dở dang giờ trông xa lạ tới mức tôi không nhớ nổi mình đang định viết tiếp điều gì trước khi cuộc gọi ập tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 62 →