🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi ghé nhà mẹ bất chợt vào sáng thứ Bảy, không hẹn trước, một điều hiếm khi xảy ra vì tôi luôn cố giữ lịch trình đều đặn để không khiến mẹ lo lắng về những thay đổi bất thường. Nhưng sau đêm ở Phòng Gương, tôi cần một khoảng lặng, một nơi cảm thấy an toàn tuyệt đối, và không nơi nào phù hợp hơn căn nhà cấp bốn quen thuộc này.

Mẹ đang nấu cháo trong bếp khi tôi bước vào, mùi gừng và hành phi thơm lừng lan khắp nhà, một mùi hương tôi luôn gắn liền với những buổi sáng cuối tuần thời còn nhỏ, khi cả gia đình còn đầy đủ, khi mọi thứ còn đơn giản.

"Con tới sớm vậy?" Mẹ hỏi, ngạc nhiên nhưng vui mừng, tay vẫn khuấy đều nồi cháo.

"Con nhớ mẹ." Tôi nói, một câu nói thật lòng hiếm hoi tôi cho phép mình thốt ra không cần lọc lại.

Mẹ cười, múc cho tôi một bát cháo đầy, ngồi xuống đối diện tôi ở bàn ăn nhỏ trong bếp, không khí ấm áp bao trùm lấy cả hai chúng tôi.

"Dạo này con gầy đi." Mẹ nói, quan sát tôi kỹ hơn thường lệ. "Công việc nhiều lắm à?"

"Cũng bình thường mẹ ơi." Tôi nói, một lời nói dối quen thuộc, dù lần này tôi cảm thấy đặc biệt tội lỗi khi nói ra nó. Tôi chỉ đang lọc câu cho hay hơn thôi, tôi tự nhủ trong đầu, đúng cụm từ tôi vẫn dùng để trấn an bản thân mỗi khi che giấu một điều gì đó với người tôi thương yêu nhất.

Chúng tôi ăn sáng trong im lặng thoải mái một lúc, chỉ có tiếng muỗng chạm bát, tiếng radio cũ phát ra từ phòng khách phát một bản nhạc vàng quen thuộc mẹ vẫn nghe mỗi sáng.

"Mẹ nhớ hồi hai đứa còn nhỏ." Mẹ nói bất chợt, giọng xa xăm. "Sáng nào cũng giành nhau múc cháo trước, cãi nhau ỏm tỏi, rồi lại làm hoà ngay khi ăn xong, đi chơi chung như chưa có gì xảy ra."

Tôi mỉm cười, một ký ức ấm áp hiếm hoi giữa những ngày căng thẳng gần đây. "Con nhớ có lần Nhi giấu hết muỗng để con phải ăn bằng đũa."

Mẹ cười lớn, một tiếng cười thật, không gượng gạo. "Đúng rồi, con bé nghịch lắm hồi đó, giờ chắc vẫn vậy, chỉ là ít về nhà hơn."

Câu nói cuối cùng của mẹ, dù nói với giọng bình thường, chạm đúng vào nỗi đau tôi đang cố giấu. "Con có nghĩ tại mẹ mà hai đứa hay giấu mẹ chuyện không?" Mẹ hỏi tiếp, giọng bất chợt nghiêm túc hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.

Tôi khựng lại, không ngờ mẹ lại hỏi một câu sâu sắc như vậy vào một buổi sáng bình thường. "Sao mẹ hỏi vậy?"

"Mẹ không biết." Mẹ nói, mắt nhìn xuống bát cháo. "Chỉ là đôi khi mẹ cảm thấy hai đứa có cả một thế giới riêng mẹ không bao giờ chạm tới được, dù mẹ đã cố gắng nhiều."

Tôi không trả lời được ngay, cổ họng nghẹn lại vì một cảm xúc phức tạp tôi chưa kịp gọi tên. Tôi với tay, nắm lấy bàn tay mẹ trên bàn, siết nhẹ, không nói gì, chỉ để cử chỉ đó thay cho những lời tôi chưa đủ can đảm nói ra lúc này.

Mẹ nhìn tôi, có lẽ nhận ra một điều gì đó bất thường trong cách tôi phản ứng, nhưng không hỏi thêm, chỉ siết lại tay tôi, rồi tiếp tục ăn sáng, để cho khoảnh khắc đó lắng lại tự nhiên giữa hai mẹ con, không cần phải giải thích thành lời.

Trước khi ra về, tôi ôm mẹ lâu hơn thường lệ, hít lấy mùi dầu gió quen thuộc trên áo mẹ, một mùi hương tôi luôn cảm thấy an toàn từ thuở bé. Mẹ vỗ nhẹ lưng tôi, dặn tôi ăn uống đầy đủ, giữ sức khoẻ, những lời dặn dò bình thường mà tôi biết mình sẽ nhớ mãi nếu có bất cứ điều gì tồi tệ xảy ra trong những ngày sắp tới.

Hết Chương 60

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 61
← TrướcTiếp →