🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi quay lại Phòng Gương một mình vào đêm khuya, lợi dụng quyền hạn Ghế Trụ để vào cửa ngoài giờ chính thức, một hành động tôi biết rõ là mạo hiểm nhưng cần thiết để có đủ thời gian và không gian riêng tư nghiên cứu kỹ hơn về cấu trúc vật lý của nơi lưu trữ Mảnh Gương.

Căn phòng vắng tanh, chỉ ánh đèn an ninh mờ nhạt chiếu sáng những lối đi chính, phần lớn các hàng gương chìm trong bóng tối sâu, tạo cảm giác rợn người hơn hẳn những lần tôi từng ở đây có người khác đi cùng.

Tôi bước chậm rãi dọc theo các hàng gương, cố tìm ra một quy luật nào đó trong cách sắp xếp, đối chiếu với những gì người dẫn đoàn từng nói về thứ tự thời gian đặt vào. Sau một hồi quan sát, tôi bắt đầu nhận ra một điều: các mảnh gương không hoàn toàn được sắp xếp theo thời gian tuyến tính đơn giản như tôi từng nghĩ.

Có những khu vực, như khu vực chứa Mảnh Gương của Nhi, được đặt gần các lối đi chính, dễ tiếp cận hơn, trong khi những khu vực khác, chứa các mảnh cũ hơn nhiều, lại nằm sâu trong góc tối, khó tiếp cận hơn. Tôi nhận ra, khu vực gần lối đi chính, gần các điểm quan sát tốt nhất, đều là những khu vực chứa các mảnh gương thuộc về những người vẫn còn "hoạt động" tích cực trong ngành, những gương mặt vẫn đang được theo dõi sát sao bởi một lý do nào đó.

Tôi tiến lại gần khu vực chứa Mảnh Gương của Nhi, cố quan sát kỹ hơn cấu trúc xung quanh nó, tìm kiếm bất kỳ manh mối vật lý nào có thể giúp tôi hiểu rõ hơn về khả năng tiếp cận.

Ngay phía trên khung kim loại của Mảnh Gương Nhi, tôi phát hiện một ống kính nhỏ, gần như vô hình nếu không nhìn kỹ, gắn khéo léo vào một góc trần nhà, đúng vị trí có thể bao quát toàn bộ khu vực này.

Tim tôi đập nhanh hơn. Đây không phải thiết bị Lãm phát hiện trước đó, cái đó nằm ở khu vực khác của phòng. Đây là một thiết bị riêng biệt, có vẻ như được lắp đặt chỉ để theo dõi riêng khu vực chứa Mảnh Gương của Nhi và một vài mảnh gương lân cận.

Tôi chụp ảnh nhanh vị trí thiết bị, cố giữ tay không run để bức ảnh đủ rõ nét làm bằng chứng. Ngay khi tôi vừa chụp xong, một luồng ánh sáng nhỏ trên thiết bị nhấp nháy, thay đổi màu từ xanh sang đỏ, một dấu hiệu khiến tôi lạnh sống lưng: có lẽ nó vừa phát hiện ra sự hiện diện của tôi, hoặc tệ hơn, vừa ghi lại hành động tôi vừa làm.

Tôi rời khỏi khu vực đó ngay lập tức, bước nhanh về phía cầu thang, cố giữ nhịp thở đều dù tim đang đập loạn nhịp vì sợ hãi. Trên đường ra, tôi liếc lại một lần cuối về phía khu vực Mảnh Gương của Nhi, tự hỏi liệu việc tôi vừa phát hiện có nghĩa là con bé, ngay cả sau khi đã "biến mất" khỏi cuộc sống bình thường, vẫn đang bị theo dõi sát sao bởi một ai đó, vì một lý do tôi vẫn chưa hiểu hết.

Ra tới cửa chính, tôi thở phào nhẹ nhõm khi không có ai chặn tôi lại, nhưng nỗi lo lắng không hề giảm bớt. Tôi biết mình vừa chạm vào một điều gì đó quan trọng, nhưng cũng vừa có thể đã tự đặt mình vào tầm ngắm của những kẻ đang đứng sau toàn bộ hệ thống theo dõi tinh vi này.

Trên đường về, tôi ghé qua một quán nước ven đường còn mở tới khuya, ngồi xuống gọi một ly trà đá, cố trấn tĩnh trước khi về phòng trọ. Tôi mở lại tấm ảnh vừa chụp, nhìn kỹ thiết bị nhỏ trong ánh sáng đèn bàn quán nước, so sánh nó với hình dạng thiết bị Lãm từng cho tôi xem qua đèn pin của anh. Hai thiết bị không hoàn toàn giống nhau, có lẽ chúng thuộc về hai hệ thống theo dõi khác nhau, được lắp đặt bởi hai bên khác nhau, một chi tiết khiến bức tranh tổng thể càng thêm phức tạp thay vì rõ ràng hơn.

Tôi lưu tấm ảnh vào thư mục mã hoá, tắt màn hình điện thoại, ngồi nhìn ra con đường vắng người trước quán, cố sắp xếp lại toàn bộ những gì mình vừa phát hiện trước khi đủ bình tĩnh để đứng dậy gọi xe về nhà.

Hết Chương 59

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 60
← TrướcTiếp →