Tôi tới villa Lãm không báo trước, một quyết định bốc đồng sau nhiều ngày anh im lặng bất thường, chỉ trả lời tin nhắn ngắn gọn, tránh mọi cuộc gọi trực tiếp. Tôi nói dối bản thân rằng tôi tới để "kiểm tra tình hình", dù sâu trong lòng, tôi biết mình chỉ đơn giản là nhớ anh, và lo lắng về câu nói bỏ dở tối hôm đó.
Anh mở cửa, có vẻ bất ngờ khi thấy tôi, nhưng vẫn mời tôi vào, phong thái lịch sự quen thuộc dù có một sự dè dặt mới tôi chưa từng cảm nhận trước đây.
"Em không nhắn trước." Anh nói, không phải trách móc, chỉ là một nhận xét.
"Em biết. Xin lỗi." Tôi nói, ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, một không gian khác với phòng làm việc lần trước, nhiều góc tối hơn, ít đồ đạc hơn, như thể phần lớn căn nhà này chưa từng được sử dụng thật sự.
Anh rót cho tôi một ly nước, tay hơi run khi đặt nó xuống bàn, một chi tiết nhỏ nhưng đủ để tôi nhận ra. Chúng tôi nói chuyện về những điều vô thưởng vô phạt trong vài phút đầu, thời tiết, công việc, những Vòng Rút Lớp gần đây, nhưng không khí giữa hai chúng tôi căng thẳng hơn hẳn mọi lần gặp trước, một sự gượng gạo tôi không quen thấy ở cả hai.
"Anh có ổn không?" Tôi hỏi cuối cùng, không chịu nổi sự im lặng ngầm nữa.
"Anh ổn." Anh nói, quá nhanh, quá dứt khoát, đúng kiểu câu trả lời của một người đang cố che giấu điều ngược lại.
Anh đưa tay lên, chỉnh lại cúc tay áo bên trái, rồi bên phải, đúng động tác quen thuộc, nhưng lần này anh làm liên tiếp thêm một lần nữa ngay sau đó, một dấu hiệu tôi chưa từng thấy: hai lần liên tiếp trong cùng một cuộc trò chuyện ngắn ngủi, một mức độ căng thẳng vượt xa những gì tôi từng chứng kiến.
Tôi để ý, nhưng không nói ra, chỉ ghi nhớ, đúng bản năng nghề nghiệp phát hiện bất thường qua từng chi tiết nhỏ.
"Em nghĩ có điều gì đó anh muốn nói với em." Tôi nói, thẳng thắn hơn tôi định.
Anh nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, như đang cân nhắc giữa việc nói ra sự thật và việc tiếp tục giữ im lặng. Cuối cùng, anh lắc đầu nhẹ.
"Chưa phải lúc." Anh nói, lặp lại đúng câu anh từng nói qua điện thoại. "Anh xin lỗi. Anh biết điều này không công bằng với em, nhưng anh cần thêm thời gian."
Tôi cảm thấy một sự tổn thương nhỏ nhưng thật, dù tôi cố không để lộ ra. "Anh không tin em sao?"
"Không phải vậy." Anh nói, giọng có phần khẩn thiết hơn. "Anh tin em hơn bất cứ ai anh từng gặp trong nhiều năm qua. Chính vì vậy anh mới cần chắc chắn trước khi nói, vì một khi đã nói ra, không có đường lùi cho cả hai chúng ta."
Câu nói đó, dù không giải thích rõ ràng, khiến tôi lạnh người vì trọng lượng ẩn giấu trong nó. Tôi không hỏi thêm, sợ ép anh quá mức sẽ chỉ đẩy anh xa hơn.
Chúng tôi ngồi trong im lặng một lúc, khoảng cách vật lý giữa hai chúng tôi trên chiếc sofa rộng dường như xa hơn bất kỳ lần gặp nào trước đó, dù không ai trong hai chúng tôi thật sự di chuyển. Tôi rời villa ngay sau đó, không ở lại ăn tối như những lần trước, mang theo một nỗi bất an mới, nặng nề hơn cả những gì tôi đã có trước khi tới đây.
Ra tới cổng, tôi ngoái lại nhìn ngôi nhà một lần cuối, thấy ánh đèn phòng làm việc bật sáng ở tầng trên, một bóng người đứng lặng sau tấm rèm mỏng, không rõ đang nhìn ra ngoài hay chỉ đứng đó suy nghĩ. Tôi không chắc liệu mình có nên vẫy tay hay không, cuối cùng chỉ quay đi, bước ra con đường yên tĩnh, để lại phía sau một câu hỏi tôi biết mình sẽ còn mang theo trong nhiều ngày tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 59 →