🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi dùng tấm thẻ Ghế Trụ để vào Phòng Gương một buổi tối không có sự kiện chính thức nào, hy vọng tìm được Người Giữ Sổ trong không gian yên tĩnh hơn, ít bị chú ý hơn so với những buổi lễ đông đúc.

Phòng Gương vắng vẻ khác hẳn không khí đông đúc thường thấy, chỉ vài ngọn đèn dịu chiếu sáng lối đi chính, phần lớn các hàng gương chìm trong bóng tối yên tĩnh, tạo cảm giác như bước vào một thư viện cổ hơn là một không gian nghi lễ. May mắn thay, tôi tìm thấy bà đứng lặng lẽ giữa một hàng gương, tay khẽ chạm vào khung kim loại của một mảnh, động tác nhẹ nhàng như đang chào hỏi một người bạn cũ.

"Bà cho phép tôi hỏi thêm được không?" Tôi hỏi, giữ khoảng cách tôn trọng, không muốn làm bà giật mình hay khó chịu.

Bà quay lại, ánh sáng ngược vẫn che đi phần lớn khuôn mặt, nhưng tôi cảm nhận được bà không tỏ ra khó chịu với sự xuất hiện của tôi.

"Cô lại tới." Bà nói, không phải một câu hỏi. "Ba trăm lẻ một, nếu tôi tính đúng."

Tôi không hiểu ý nghĩa con số đó, nhưng không hỏi thêm, sợ làm gián đoạn cơ hội hiếm hoi này.

"Tôi muốn hỏi về luật của Mảnh Gương." Tôi nói. "Có cách nào, dù nhỏ tới đâu, để lấy lại một mảnh đã đặt vào đây không?"

Bà im lặng một lúc lâu, đủ lâu để tôi lo lắng liệu mình vừa hỏi một câu cấm kỵ.

"Không." Bà nói cuối cùng, dứt khoát. "Luật đó không có kẽ hở. Tôi đã ở đây đủ lâu để biết chắc điều này."

"Đủ lâu là bao lâu?" Tôi hỏi, cố khai thác thêm một chút thông tin về thân phận thật của bà.

Bà không trả lời câu hỏi đó trực tiếp, chỉ quay lại nhìn hàng Mảnh Gương trước mặt, ngón tay lại khẽ chạm vào một khung kim loại khác.

"Mỗi mảnh gương ở đây," bà nói, giọng vẫn đều đều nhưng mang một sắc thái gần như trầm ngâm, "là một khoảnh khắc một người quyết định họ sẵn sàng đánh đổi. Không ai ép họ. Họ tự chọn. Đó là điều khiến luật này công bằng, theo một cách nào đó, dù nó nghe tàn nhẫn."

"Nhưng nếu người đó không hiểu hết cái giá phải trả thì sao?" Tôi hỏi, nghĩ tới Nhi, tới Mỵ Hân, tới tất cả những người trẻ tuổi bước vào đây với hy vọng được nhìn thấy, được công nhận, mà chưa từng lường trước hậu quả thật sự.

Bà quay lại nhìn tôi, lần đầu tiên tôi cảm nhận một điều gì đó gần như xúc động trong ánh mắt khuất trong bóng tối của bà.

"Cô hỏi tôi có tiếc không." Bà nói, lặp lại câu bà từng nói lần trước, nhưng lần này giọng bà chậm hơn, như đang thật sự cố gắng tìm ra một câu trả lời. "Tôi không còn từ vựng cho câu đó. Không phải vì tôi không muốn trả lời. Vì cảm giác đó, nếu từng tồn tại trong tôi, đã không còn nơi nào để bám víu nữa."

Tôi đứng lặng, cảm nhận một điều gì đó rất người, rất đau đớn, trong câu trả lời tưởng như vô cảm đó. Đây không phải một câu trả lời né tránh. Đây là một câu trả lời hoàn toàn thành thật, từ một người đã mất đi khả năng cảm nhận theo đúng nghĩa của từ đó, nhưng vẫn còn đủ nhận thức để hiểu rõ mình đã mất gì.

"Cảm ơn bà đã nói thật với tôi." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng hơn tôi định.

Bà gật đầu nhẹ, một cử chỉ hiếm hoi tôi chưa từng thấy ở bà trước đó, rồi quay người, bước đi chậm rãi vào bóng tối, để lại tôi đứng một mình giữa Phòng Gương, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết cái giá thật sự của con đường tôi đang đi, không phải qua lời cảnh báo của ai khác, mà qua chính hiện thân sống động của nó đang bước đi trước mắt tôi.

Tôi đứng lại thêm một lúc, nhìn quanh những hàng gương chìm trong bóng tối, cố hình dung ba trăm lẻ một người bà từng nhắc tới, mỗi người mang theo một câu chuyện, một cái giá, một lựa chọn không thể rút lại. Tôi tự hỏi trong số đó, có bao nhiêu người, giống Nhi, giống Mỵ Hân, đã bước vào đây với một trái tim còn nguyên vẹn, và bao nhiêu người trong số họ giờ đây, giống Người Giữ Sổ, không còn giữ lại được gì để mất nữa.

Hết Chương 57

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 58
← TrướcTiếp →