🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chủ nhật, tôi dành cả buổi sáng ngồi trong phòng trọ, cửa sổ mở hé cho gió lùa vào, một tờ giấy khổ lớn trải sẵn trên sàn nhà, bút màu các loại bày xung quanh, một cảnh tượng khác hẳn hình ảnh chỉn chu tôi vẫn giữ mỗi khi bước ra ngoài.

Tôi bắt đầu vẽ sơ đồ, một thói quen tôi học từ nghề cũ: khi câu chuyện của khách hàng quá rối, vẽ ra từng nhân vật, từng mốc thời gian, từng mối quan hệ, giúp tôi nhìn thấy được cấu trúc ẩn giấu bên dưới lớp hỗn độn bề mặt.

Ở trung tâm tờ giấy, tôi viết tên Nhi, khoanh tròn. Từ đó, tôi vẽ những đường nối ra các mảnh ghép khác: Ánh Kim Media, Cô Tuyết, VERANDIA, Vũ Đại Phong, Phòng Gương, Mảnh Gương mang tên thật, thiết bị lạ Lãm phát hiện.

Tôi thêm vào một nhánh khác, ghi tên Cô Tuyết, vẽ một đường nối chấm đứt đoạn tới VERANDIA, biểu thị mối quan hệ vừa hợp tác vừa cảnh giác giữa hai bên. Tôi cũng vẽ một đường nối riêng từ Cô Tuyết tới chính mình, đánh dấu bằng một dấu hỏi lớn, chưa chắc chắn liệu thoả thuận vừa ký kết có thật sự mang lại lợi ích hay chỉ đang kéo tôi sâu hơn vào một ván cờ tôi không kiểm soát được luật chơi.

Tôi ngồi nhìn sơ đồ một lúc lâu, cố tìm ra bước tiếp theo hợp lý nhất. Mục tiêu cuối cùng của tôi, kể từ đêm đầu tiên bước qua cánh cửa sắt sơn xanh rêu, luôn là tìm ra sự thật về Nhi, và giờ đây, mục tiêu đó đã cụ thể hoá thành một điều duy nhất: tiếp cận Mảnh Gương mang tên con bé, tìm cách lấy lại nó, hoặc ít nhất, tìm ra sự thật ẩn giấu đằng sau nó.

Tôi viết ra bên lề tờ giấy, gạch chân đậm: Làm sao lấy được Mảnh Gương?

Tôi nhớ lại lời người phụ nữ áo dài đen từng nói ngay từ buổi đầu: một khi đặt vào Phòng Gương, không ai lấy lại được, kể cả người chủ của nó, kể cả khi họ rời khỏi vũ hội, kể cả khi họ chết. Luật cứng đó, dù nghe khắc nghiệt, không hề có ngoại lệ nào tôi từng nghe nhắc tới, dù đã dành nhiều tuần lắng nghe mọi lời đồn thổi trong vũ hội.

Nếu không thể lấy được Mảnh Gương theo cách thông thường, tôi cần tìm một con đường khác. Tôi viết thêm vào sơ đồ vài khả năng: hỏi trực tiếp Người Giữ Sổ, người dường như nắm giữ nhiều thông tin nhất về Phòng Gương; tìm cách tiếp cận khu vực lưu trữ sâu hơn bằng quyền hạn Ghế Trụ; hoặc, một khả năng tôi ngần ngại viết ra nhất, hỏi thẳng Lãm về những gì anh còn giấu, dựa trên linh cảm anh biết nhiều hơn anh thể hiện.

Tôi cầm bút, định viết "Hỏi Lãm" vào sơ đồ, nhưng dừng lại giữa chừng, nhớ tới cuộc gọi tối hôm trước, câu nói bỏ dở của anh, sự gượng gạo trong giọng nói khi anh vội vàng cúp máy.

Tôi gạch chân dòng chữ "Hỏi Lãm" tôi vừa viết, rồi viết lại ngay bên dưới, chậm rãi hơn: Đừng hỏi Lãm. Chưa phải lúc.

Tôi không hoàn toàn hiểu vì sao mình lại viết ra dòng đó, chỉ biết một linh cảm mơ hồ đang cảnh báo tôi rằng, dù Lãm chắc chắn biết nhiều điều quan trọng, việc hỏi thẳng anh lúc này, khi anh còn đang giữ khoảng cách với một điều gì đó anh chưa sẵn sàng chia sẻ, có thể sẽ khiến anh lùi xa hơn thay vì tiến gần hơn tới sự thật cùng tôi.

Tôi ngồi nhìn sơ đồ đầy những đường nối chằng chịt trước mặt, cảm thấy vừa gần hơn bao giờ hết với sự thật, vừa xa vời hơn bao giờ hết với một câu trả lời rõ ràng, chắc chắn. Ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ ồn ào của một buổi sáng Chủ nhật bình thường vọng vào, hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới phức tạp tôi đang cố gắng gỡ rối trên sàn phòng trọ của mình.

Tôi chụp lại toàn bộ sơ đồ bằng điện thoại, lưu vào thư mục "manh mối" quen thuộc, rồi cuộn tờ giấy lại, cất nó sau tủ quần áo thay vì để lộ ra ngoài, một biện pháp phòng ngừa mới tôi bắt đầu áp dụng từ khi phát hiện thiết bị lạ trong Phòng Gương, không còn dám tin tưởng tuyệt đối vào sự riêng tư của bất kỳ không gian nào quanh mình nữa, kể cả căn phòng trọ nhỏ bé tôi vẫn coi là nơi an toàn nhất.

Hết Chương 56

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 57
← TrướcTiếp →