Buổi lễ tối nay lớn hơn bất kỳ sự kiện nào tôi từng tham dự, đánh dấu một cột mốc trong mùa vũ hội, theo lời người phụ nữ áo dài đen giải thích khi tôi hỏi. Phòng Gương được trang trí công phu, mỗi Mảnh Gương phản chiếu ánh nến lung linh, tạo thành một không gian vừa uy nghi vừa có phần rợn người.
Tôi đứng giữa đám đông, mặc bộ đầm mới tôi mua riêng cho dịp này, cảm nhận rõ ánh mắt của nhiều người đổ dồn về phía mình. Chỉ trong vài tuần, tôi đã leo từ một Tân Binh vô danh lên vị trí được nhắc tới thường xuyên trong những cuộc trò chuyện thì thầm khắp vũ hội, một tốc độ chưa từng có tiền lệ với người mới.
Người phụ nữ áo dài đen bước ra giữa sảnh, tuyên bố một loạt cập nhật về Bảng Đỉnh Ẩn, trong đó có tên tôi, được xướng lên ở vị trí cao chưa từng có với một người mới gia nhập chưa đầy hai tháng.
Đám đông vỗ tay, không nồng nhiệt nhưng đủ lịch sự, và tôi đứng đó, giữa ánh đèn sân khấu, cảm nhận một sự cô đơn kỳ lạ xen lẫn với niềm tự hào tôi không hoàn toàn tin tưởng vào chính nó. Tôi nhìn quanh, tìm một gương mặt thân quen nào đó để chia sẻ khoảnh khắc này, nhưng không có ai. Mỵ Hân đã không còn ở đây. Bảo Trâm chưa từng bước chân vào vũ hội. Chỉ còn lại những gương mặt xa lạ, đeo mặt nạ, nhìn tôi với ánh mắt tôi không đọc rõ được ý nghĩa thật sự.
Người phụ nữ áo dài đen tiếp tục đọc danh sách những thay đổi khác trên Bảng Đỉnh Ẩn, những cái tên tôi không quen, những vị trí thay đổi lên xuống theo một trật tự tôi chỉ hiểu lờ mờ. Tôi đứng nghe, cố ghi nhớ càng nhiều càng tốt, một thói quen nghề nghiệp tôi vẫn giữ dù không còn chắc chắn liệu thông tin đó có còn quan trọng với mục tiêu ban đầu của mình hay không.
Giữa buổi lễ, tôi thoáng thấy Người Giữ Sổ đứng ở một góc xa, nhìn tôi lâu bất thường, ánh mắt qua lớp ánh sáng ngược không thể đọc rõ được ý nghĩa. Tôi cũng thấy Cô Tuyết, đứng lẫn trong đám đông, ăn mặc kín đáo hơn thường lệ, quan sát tôi với một vẻ mặt tôi không chắc là hài lòng hay lo lắng về thoả thuận vừa được thiết lập giữa hai chúng tôi.
Lãm đứng ở một góc khác, không tiến lại gần, chỉ nhìn tôi từ xa với một biểu cảm phức tạp tôi chưa từng thấy ở anh trước đó, pha lẫn giữa tự hào và một nỗi lo âu sâu kín.
Tôi cảm nhận rõ ràng, đứng giữa buổi lễ hoành tráng này, rằng ba thế lực lớn nhất trong thế giới tôi vừa bước vào, Cô Tuyết, Vũ Đại Phong dù không có mặt tối nay, và cả Hội Đồng Chỉ Số ẩn danh, đều đang để mắt tới tôi theo những cách khác nhau, vì những lý do khác nhau, và tôi, đứng ở trung tâm của mọi sự chú ý đó, chưa bao giờ cảm thấy cô độc tới vậy.
Tôi nghĩ tới Mỵ Hân, người đã trả giá quá đắt cho tham vọng leo bảng nhanh của mình. Tôi nghĩ tới người phụ nữ phẳng lặng, hình ảnh phản chiếu một tương lai tôi có thể đang tiến gần tới từng ngày. Tôi nghĩ tới cảm giác trống rỗng khi cố khóc trước camera điện thoại đêm hôm trước, một khoảnh khắc tôi chưa kể cho bất kỳ ai, kể cả Lãm.
Tôi cố tìm cơ hội lại gần Lãm trước khi buổi lễ kết thúc, nhưng mỗi lần tôi tiến lại gần, có ai đó khác lại chen vào giữa, một cuộc trò chuyện công việc, một lời chúc mừng từ một Ghế Trụ khác, khiến khoảng cách giữa hai chúng tôi không bao giờ thu hẹp lại được trọn vẹn suốt cả buổi tối.
Buổi lễ kết thúc gần nửa đêm, tôi rời khỏi Phòng Gương một mình, từ chối lời mời tham gia tiệc mừng riêng dành cho những người mới lên hạng, viện cớ mệt mỏi cần nghỉ ngơi.
Trên đường về, ngồi trong taxi, nhìn qua cửa kính những ánh đèn thành phố lướt qua, tôi nói với chính mình, hoặc có lẽ, nói với bất cứ ai đang nghe câu chuyện này qua lời tôi kể lại.
Tôi đã leo tới đúng chỗ tôi cần. Tôi chỉ không còn chắc tôi còn là người bắt đầu cuộc leo này hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 56 →