Về tới phòng trọ, tôi ngồi trước laptop, mở lại thư mục chứa tài liệu VERANDIA, cân nhắc lời đề nghị của Cô Tuyết. Chia sẻ bằng chứng với bà đồng nghĩa với việc tôi có thêm một đồng minh quyền lực, người có thể giúp tôi tiếp cận sâu hơn vào sự thật về Nhi. Nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc tôi mất kiểm soát hoàn toàn với thông tin mình đang nắm giữ, không biết bà sẽ dùng nó vào mục đích gì thực sự đằng sau lời hứa "đàm phán với VERANDIA".
Tôi ngồi đó nhiều giờ, cân đo giữa các lựa chọn, viết ra ưu nhược điểm của từng hướng đi trên một trang giấy, một thói quen tôi vẫn dùng khi cần quyết định những vấn đề công việc phức tạp. Danh sách ưu điểm của việc hợp tác với Cô Tuyết dài hơn danh sách nhược điểm, nhưng mỗi mục trong cột nhược điểm đều nặng ký hơn nhiều, đủ để khiến tôi phân vân suốt một khoảng thời gian dài không dứt khoát được.
Cuối cùng, tôi quyết định một giải pháp trung dung: tôi sẽ chia sẻ một phần thông tin với Cô Tuyết, đủ để chứng minh thiện chí và giữ được lời hứa của bà, nhưng giữ lại phần quan trọng nhất, bản sao hợp đồng gốc và nguồn tin ẩn danh, cho riêng mình, phòng trường hợp mọi thứ đi sai hướng.
Tôi cầm điện thoại, định gọi cho Lãm để hỏi ý kiến trước khi đưa ra quyết định cuối cùng, một thói quen tôi đã hình thành trong những tuần gần đây, coi anh như một điểm tựa đáng tin cậy giữa mớ hỗn loạn này.
Anh bắt máy sau hai hồi chuông.
"Chào em." Anh nói, giọng có vẻ đang bận việc gì đó, hơi vội vã.
"Em cần hỏi ý anh về một chuyện." Tôi nói, bắt đầu kể lại cuộc gặp với Cô Tuyết, đề nghị thoả thuận, những gì bà tiết lộ về Nhi.
Anh lắng nghe im lặng, thỉnh thoảng ngắt lời hỏi thêm chi tiết, giọng càng lúc càng nghiêm túc hơn khi tôi kể tới phần thoả thuận trao đổi thông tin.
"Đừng tin bà ấy hoàn toàn." Anh nói, giọng cảnh giác rõ rệt. "Cô Tuyết là người rất giỏi trong việc khiến người khác nghĩ họ đang có chung lợi ích với bà, trong khi thực tế bà chỉ đang bảo vệ lợi ích của chính mình."
"Em biết." Tôi nói. "Nhưng em cũng cần thông tin bà có về Nhi."
Có một khoảng lặng ở đầu dây bên kia, dài hơn bình thường. "Có một điều em nên biết, về lý do vì sao anh chọn dẫn đường cho em ngay từ đầu, tại sao anh..."
Anh dừng lại giữa câu, đột ngột, như vừa nhận ra mình sắp nói ra điều gì đó anh chưa sẵn sàng chia sẻ.
"Anh nói gì cơ?" Tôi hỏi, tò mò xen lẫn lo lắng trước sự do dự bất thường của anh.
"Không có gì." Anh nói, giọng đã lấy lại vẻ bình thường, nhưng tôi nghe rõ một sự gượng gạo trong đó. "Anh sẽ nói với em sau, khi thời điểm phù hợp hơn."
Tôi muốn hỏi thêm, muốn ép anh nói hết câu vừa bỏ dở, nhưng một tiếng động ở đầu dây bên kia, có vẻ như ai đó vừa gọi tên anh, khiến anh vội vã cáo lỗi.
"Anh phải đi, gọi lại sau nhé." Anh nói, rồi cúp máy trước khi tôi kịp nói thêm bất cứ điều gì, để lại tôi ngồi đó, điện thoại vẫn áp vào tai, nghe tiếng tút tút đều đặn của cuộc gọi đã kết thúc, và một câu hỏi mới, nặng nề hơn cả những gì tôi vừa mang theo từ cuộc gặp với Cô Tuyết: điều gì Lãm suýt nói ra, và tại sao anh lại chọn giấu nó ngay khi vừa chạm tới ngưỡng cửa của sự thật.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn nó một lúc lâu như thể nó có thể tự động kết nối lại và cho tôi câu trả lời còn thiếu. Cuối cùng, tôi quay lại với laptop, gõ một email ngắn gửi cho Cô Tuyết, đồng ý chia sẻ một phần bằng chứng theo đúng giới hạn tôi đã tự đặt ra cho mình, giữ lại phần quan trọng nhất như một lá bài dự phòng cho riêng mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 55 →