🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cô Tuyết chọn một quán cà phê yên tĩnh ở ngoại thành, cách xa cả văn phòng Ánh Kim Media lẫn khu vực vũ hội thường lui tới, một sự cẩn trọng cho thấy bà thật sự nghiêm túc về việc giữ kín cuộc gặp này.

Bà ngồi sẵn khi tôi tới, một ly trà nóng đặt trước mặt, không phải cà phê như mọi lần trước, một chi tiết nhỏ khiến tôi nhận ra đây không phải một cuộc gặp công việc thông thường.

Quán vắng khách vào giờ này, chỉ có tiếng nhạc không lời phát ra khe khẽ từ loa góc trần, đủ để che đi mọi cuộc trò chuyện khỏi những bàn khác nếu có ai đó tình cờ ngồi gần.

"Ngồi đi." Bà nói, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện, giọng bớt sắc lạnh hơn qua điện thoại tối hôm trước.

Tôi ngồi xuống, cố giữ vẻ bình tĩnh dù trong lòng đầy lo lắng. "Chị muốn nói chuyện gì?"

"Tôi biết cô là ai." Bà nói thẳng, không vòng vo. "Tôi biết cô đang tìm em gái. Và tôi nghĩ tôi biết một phần lý do vì sao Nhi mất tích."

Tim tôi thắt lại. "Chị biết gì?"

Bà im lặng một lúc, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính, nơi vài chiếc lá me rơi lất phất trong gió chiều.

"Nhi là một trong những gương mặt tiềm năng nhất tôi từng quản lý." Bà nói, giọng chậm rãi, có vẻ đang cân nhắc từng lời. "Con bé nhận thiệp cách đây khoảng một năm, trước cả khi tôi biết rõ nó đã dự vũ hội. Tôi chỉ nhận ra sau này, khi thấy những thay đổi trong hành vi của nó, những khoảng thời gian biến mất không giải thích."

"Chị có cố ngăn cản không?" Tôi hỏi, giọng run.

"Tôi cố." Bà nói, một chút gì đó gần như đau đớn thoáng qua ánh mắt bà. "Nhưng con bé không nghe. Nó nói nó cần điều đó, cần được nhìn thấy là 'thật', theo cách nó không tìm được ở bất cứ đâu khác."

Tôi im lặng, cố tiêu hoá thông tin mới này, cảm giác một phần bức tranh vừa được lấp đầy nhưng vẫn còn nhiều khoảng trống.

"Tôi muốn đề nghị một thoả thuận." Cô Tuyết nói, chuyển giọng sang thực dụng hơn. "Tôi sẽ không báo cáo danh tính thật của cô cho Hội Đồng, và tôi sẽ chia sẻ những gì tôi biết về Nhi, nếu đổi lại, cô giúp tôi một việc."

"Việc gì?"

"VERANDIA đang cố gây áp lực buộc Ánh Kim Media giao toàn quyền tiếp cận dữ liệu các KOL tôi quản lý." Bà nói, giọng cứng lại. "Tôi cần bằng chứng về những gì họ đang làm, để có đòn bẩy đàm phán. Tôi nghe nói cô đã tìm ra một vài manh mối."

Tôi cảnh giác ngay lập tức, nhận ra bà cũng biết về phát hiện của tôi bằng cách nào đó tôi chưa hiểu rõ. "Sao chị biết tôi có manh mối?"

"Tôi có nguồn tin riêng." Bà nói, không giải thích thêm, một câu trả lời mơ hồ khiến tôi càng thêm nghi ngờ về mức độ bà thật sự biết.

"Cô tưởng cô đang cứu nó à?" Bà nói tiếp, giọng bất chợt trở nên gay gắt hơn, gần như một lời tự vấn hơn là một câu hỏi dành cho tôi. "Tôi cũng từng nghĩ vậy về chính mình, cách đây nhiều năm, khi tôi còn là một KOL trẻ tuổi, tin rằng mình có thể tự bảo vệ bản thân khỏi mọi cạm bẫy của ngành này."

Tôi nhìn bà, nhận ra lần đầu tiên một điều gì đó rất người, rất tổn thương, ẩn sau vẻ ngoài sắc sảo, kiểm soát tuyệt đối bà vẫn thể hiện mỗi khi tôi gặp bà.

"Tôi cần thời gian suy nghĩ." Tôi nói, chưa sẵn sàng đưa ra quyết định ngay lập tức về một thoả thuận có thể ràng buộc tôi theo những cách tôi chưa lường trước hết.

"Cô có ba ngày." Bà nói, đứng dậy, để lại tôi ngồi đó với tách trà chưa động tới của bà và một mớ suy nghĩ hỗn độn hơn bao giờ hết.

Tôi ngồi lại một mình thêm một lúc, nhìn theo bóng bà rời quán, bước lên một chiếc xe hơi đậu sẵn ngoài cửa. Tôi cố sắp xếp lại mọi thông tin mới trong đầu: Nhi đã nhận thiệp từ một năm trước, sớm hơn nhiều so với những gì tôi từng nghĩ, và Cô Tuyết, dù mang vẻ ngoài lạnh lùng thực dụng, dường như thật sự đã cố ngăn cản con bé, dù thất bại. Bức tranh về người phụ nữ này, trong đầu tôi, đang trở nên phức tạp hơn nhiều so với hình ảnh phản diện đơn giản tôi từng gán cho bà.

Hết Chương 53

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 54
← TrướcTiếp →