Đêm trước buổi hẹn với Cô Tuyết, tôi không ngủ được, đầu óc quay cuồng với đủ loại kịch bản có thể xảy ra. Để tự trấn an, tôi làm điều tôi vẫn thường làm mỗi khi cần tìm lại cảm giác kết nối với Nhi: mở lại thư mục video cũ, tìm một đoạn tôi thuộc lòng, đoạn Nhi mười sáu tuổi kể chuyện vụng về trong phòng cũ ở nhà.
Đoạn video này, lần đầu tiên tôi xem cách đây nhiều tuần, đã khiến tôi bật khóc ngay tại chỗ, một cảm giác nghẹn ngào dâng lên không kiểm soát được khi nghe giọng nói ngây thơ của em gái mình, khi thấy nụ cười chưa vướng bận điều gì của một cô bé chưa biết tới sự tồn tại của vũ hội, của Mảnh Gương, của bất kỳ điều gì phức tạp đang chờ đợi con bé phía trước.
Tôi nhớ rõ cảm giác đêm đó: nước mắt chảy dài không kiểm soát, tiếng nấc nghẹn trong cổ họng, cảm giác một bàn tay vô hình đang bóp chặt lồng ngực. Tôi đã phải dừng video giữa chừng, đặt điện thoại úp xuống, khóc một mình trong bóng tối cho tới khi kiệt sức mới thiếp đi được.
Tôi bấm phát, chờ đợi cảm giác quen thuộc đó ùa về.
Nó không tới.
Tôi ngồi nhìn màn hình, nghe đúng những câu nói cũ, thấy đúng nụ cười cũ, nhưng lần này, chỉ có một sự trống rỗng kỳ lạ, như đang xem một video của một người xa lạ hoàn toàn, không liên quan gì tới ký ức hay cảm xúc của chính tôi.
Tôi tua lại, xem lần nữa, cố ép mình cảm nhận điều gì đó. Vẫn không có gì. Tôi thử nhớ lại cảm giác lần đầu xem video này, cố tái hiện nó trong đầu bằng ý chí, nhưng càng cố, cảm giác đó càng xa vời hơn, như một ký ức về một cảm giác chứ không phải bản thân cảm giác đó.
Hoảng sợ, tôi bật camera trước điện thoại, quay lại chính mình, cố diễn lại biểu cảm đau buồn tôi từng có thật khi xem video này lần đầu. Tôi nhăn mày, hạ khoé miệng, cố tạo ra những giọt nước mắt bằng cách nghĩ tới những điều buồn bã khác trong đời.
Nó có tác dụng. Nước mắt chảy ra, đúng góc máy, đúng ánh sáng từ đèn bàn hắt lên khuôn mặt tôi theo một cách tôi biết chắc sẽ "đẹp" nếu đây là một cảnh quay thật cho một dự án nào đó.
Tôi nhìn màn hình quay lại chính mình đang khóc, và nhận ra với một nỗi kinh hoàng lạnh buốt: tôi đang diễn khóc đúng góc máy, thay vì khóc thật.
Tôi tắt camera ngay lập tức, ném điện thoại xuống giường, hai tay ôm lấy đầu, cố tìm lại bất kỳ cảm giác thật nào còn sót lại trong mình. Tôi nghĩ tới Nhi, tới nỗi sợ mất em gái, cố khơi lại nỗi đau đó bằng ý chí thuần tuý, nhưng chỉ nhận lại một sự trống rỗng càng lúc càng lớn hơn, như một cái hố đang mở rộng ngay giữa ngực tôi.
Tôi nhớ lại câu hỏi Lãm từng hỏi nhiều lần: "Em còn cảm được cái này là thật không?" Tôi đã luôn có một câu trả lời mơ hồ, một sự do dự, nhưng chưa bao giờ phải đối diện trực tiếp với câu trả lời thật sự tàn khốc như lúc này.
Tôi ngồi trong bóng tối, không khóc, không cười, chỉ ngồi đó, cảm nhận cơ thể mình thở đều đặn, tim đập bình thường, mọi chức năng sinh học vẫn hoạt động hoàn hảo, trong khi một phần nào đó bên trong, phần khiến tôi là chính tôi chứ không phải một cỗ máy biết nói, dường như đang mòn dần, từng chút một, không thể quay ngược lại.
Tôi nghĩ tới người phụ nữ phẳng lặng ở buổi networking, tới cách bà đứng yên không phản ứng trước tin lộ ngược của một Ghế Danh Dự khác. Tôi từng nhìn bà với một nỗi sợ hãi xa cách, như nhìn một hiện tượng không liên quan tới mình. Giờ đây, ngồi một mình trong bóng tối, tôi nhận ra khoảng cách giữa tôi và bà không còn xa như tôi từng tưởng.
Tôi cầm điện thoại lên lần nữa, không phải để xem video, mà để gõ vào ứng dụng Ghi Chú một dòng duy nhất, tay run rẩy: Tôi sợ. Đây là lần đầu tiên tôi viết ra điều này mà không định lọc lại nó thành thứ gì khác. Tôi đọc lại dòng đó, để nguyên, không xoá, một hành động hiếm hoi trong suốt hành trình dài vừa qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 53 →