🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba ngày trôi qua kể từ đêm nhận được tài liệu VERANDIA, và tôi vẫn chưa quyết định phải làm gì với nó, tài liệu vẫn nằm im trong thư mục mã hoá, chưa gửi cho ai, chưa công khai ở đâu. Tôi cố tập trung vào công việc thường ngày, viết caption, trả lời tin nhắn khách hàng, nhưng đầu óc luôn vướng bận với gánh nặng của lựa chọn chưa đưa ra.

Một cuộc gọi bất ngờ từ số điện thoại của Cô Tuyết, số tôi lưu lại từ lần đầu "phỏng vấn" giả ở Ánh Kim Media, làm gián đoạn buổi tối yên tĩnh của tôi.

Tôi do dự vài giây trước khi bắt máy, tim đập nhanh.

"Thảo Vi." Bà nói, dùng đúng cái tên giả tôi từng dùng, giọng lạnh hơn hẳn lần gặp trước. "Hay tôi nên gọi cô là khong.loc?"

Tôi im lặng, không thở nổi trong vài giây, cảm nhận rõ ràng sự sụp đổ của lớp vỏ bọc tôi đã cố gắng giữ suốt nhiều tuần qua.

"Sao chị biết?" Tôi hỏi, giọng run, không còn cố gắng chối cãi nữa vì biết rõ điều đó vô ích.

"Tôi làm nghề quản lý người hai mươi năm." Bà nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. "Tôi ghép được giọng nói, cách dùng từ, thời điểm cô xuất hiện ở công ty tôi trùng khớp với thời điểm khong.loc bắt đầu leo bảng nhanh bất thường ở một nơi tôi cũng có quen biết. Không khó để ghép lại, cô chỉ cần một người đủ kiên nhẫn."

Tôi ngồi xuống mép giường, chân bỗng nhiên mất hết sức lực. "Chị định làm gì với thông tin đó?"

"Chưa quyết định." Bà nói, một sự thành thật bất ngờ trong giọng nói. "Tôi gọi cho cô trước, thay vì báo ngay cho Hội Đồng, vì tôi nghĩ chúng ta có thể nói chuyện như hai người phụ nữ hiểu chuyện, thay vì như kẻ thù."

"Chị muốn gì?" Tôi hỏi thẳng, cảnh giác trước sự "tử tế" bất thường này.

"Tôi muốn biết cô đang tìm gì ở Ánh Kim Media, ở vũ hội đó." Bà nói. "Và tôi nghĩ, nếu câu trả lời của cô đúng như tôi đoán, có lẽ chúng ta có chung một kẻ thù hơn là chung một mâu thuẫn."

Tôi cân nhắc rất nhanh, cố quyết định có nên tin bà hay không. "Tôi tìm em gái tôi. Đặng Thảo Nhi."

Một khoảng lặng dài ở đầu dây bên kia, đủ lâu để tôi lo lắng mình vừa phạm một sai lầm nghiêm trọng khi tiết lộ quá nhiều quá sớm.

"Tôi hiểu rồi." Bà nói cuối cùng, giọng có phần dịu đi, dù vẫn giữ khoảng cách thận trọng. "Chuyện đó giải thích rất nhiều thứ. Chúng ta nên gặp trực tiếp, không qua điện thoại."

"Chị không định tố cáo tôi với Hội Đồng?" Tôi hỏi, vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.

"Chưa." Bà nói, nhấn mạnh vào từ đó như một lời cảnh báo ngầm rằng quyết định này có thể thay đổi tuỳ thuộc vào cách tôi hợp tác. "Nhưng tôi cần biết rõ hơn về những gì cô đã tìm ra, trước khi tôi quyết định bước tiếp theo của mình."

Cuộc gọi kết thúc với một cuộc hẹn được ấn định hai ngày sau, tại một địa điểm trung lập bà chọn, không phải văn phòng công ty, không phải vũ hội. Tôi đặt điện thoại xuống, tay vẫn còn run, không chắc mình vừa tìm được một đồng minh bất ngờ hay vừa bước thêm một bước sâu hơn vào một cái bẫy tinh vi tôi chưa lường trước hết được.

Tôi nhắn tin cho Bảo Trâm, kể lại cuộc gọi, hỏi ý kiến cô về việc có nên tin Cô Tuyết hay không. Bảo Trâm trả lời sau một lúc lâu suy nghĩ, giọng văn thận trọng: "Chị ấy phức tạp lắm, không hoàn toàn xấu, cũng không hoàn toàn tốt. Em nghĩ chị nên gặp, nhưng cẩn thận từng lời." Tôi đọc lời khuyên đó, cảm thấy nó đúng với mọi ấn tượng tôi từng có về Cô Tuyết, một người phụ nữ khó đoán hơn bất kỳ ai khác tôi từng gặp trong hành trình này.

Hết Chương 51

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 52
← TrướcTiếp →