Đêm đó, khi tôi đã về tới phòng trọ, chuẩn bị đi ngủ, điện thoại rung lên một tin nhắn từ một số hoàn toàn xa lạ, không phải số đã từng gọi tôi trước đây, không phải bất kỳ liên hệ nào tôi có trong danh bạ.
Cô đang tìm đúng hướng. Kiểm tra email cô dùng để đăng ký tài khoản khong.loc.
Tôi ngồi bật dậy, tim đập nhanh, mở ngay hộp thư điện tử tôi đã tạo riêng cho danh tính giả, một tài khoản tôi gần như không bao giờ kiểm tra vì không có ai biết địa chỉ đó ngoài chính tôi. Tay tôi run tới mức phải gõ sai mật khẩu hai lần trước khi đăng nhập thành công.
Một email mới, gửi từ một địa chỉ ẩn danh, không tiêu đề, chỉ đính kèm một tệp tin duy nhất.
Tôi mở tệp tin, tay run rẩy. Đó là một bản sao chụp lại, chất lượng không cao nhưng đủ để đọc rõ, của một hợp đồng nội bộ giữa VERANDIA và một bên thứ ba được ghi là "V.Đ.P Consulting", nội dung xác nhận khoản thanh toán định kỳ để đổi lấy "báo cáo phân tích phản ứng cảm xúc" của các cá nhân tham gia một "chương trình thẩm định đặc biệt", không nêu tên cụ thể địa điểm nhưng có nhắc tới một cụm từ tôi nhận ra ngay lập tức: "Vòng Rút Lớp".
Tôi đọc đi đọc lại tài liệu đó nhiều lần, từng dòng chữ như đóng đinh vào tâm trí tôi một sự thật tôi đã nghi ngờ nhưng chưa dám tin là hoàn toàn chính xác: Mảnh Gương, những bí mật thiêng liêng nhất của hàng trăm con người, đang bị bán ngược ra ngoài, biến thành dữ liệu thị trường cho một nhãn hàng lớn dùng để "đọc vị" các KOL trước khi ký hợp đồng thật ngoài đời.
Đây chính xác là "sự thật" tôi từng nghĩ mình muốn phanh phui khi mới bắt đầu hành trình này, một tia hy vọng le lói rằng nếu công khai được điều này, tôi có thể bảo vệ được những người như Nhi khỏi bị lợi dụng thêm nữa.
Nhưng ngồi đó, nhìn tài liệu trên màn hình, tôi nhận ra một sự thật khó chịu khác: nếu tôi công khai điều này ngay bây giờ, tôi sẽ phải giải thích làm sao tôi có được nó, sẽ phải phơi bày chính danh tính giả khong.loc của mình, và có lẽ, sẽ kéo theo cả việc lộ ra tôi đã xâm nhập vào vũ hội bằng thân phận không thật, một hành vi chắc chắn sẽ đưa tôi thẳng tới Ghế Trống, đúng số phận Mỵ Hân vừa trải qua.
Tôi ngồi trong bóng tối, ánh sáng màn hình laptop soi rõ khuôn mặt căng thẳng của mình phản chiếu trong một góc màn hình đen, cố cân nhắc giữa hai lựa chọn: công khai ngay lập tức, chấp nhận mọi hậu quả, hay giữ lại bằng chứng này, tiếp tục leo cao hơn để tìm hiểu sâu hơn trước khi hành động, một lựa chọn an toàn hơn cho bản thân nhưng có thể khiến thêm nhiều người khác phải trả giá trong lúc tôi chờ đợi thời điểm hoàn hảo không bao giờ tới.
Tôi không biết ai đã gửi tài liệu này cho tôi, hay vì sao họ chọn tôi làm người nhận. Tôi thử trả lời email đó, gõ một câu hỏi ngắn "Anh/chị là ai?", nhưng thư bị trả về ngay lập tức với thông báo địa chỉ không tồn tại, như thể người gửi đã biến mất ngay khi hoàn thành nhiệm vụ của họ.
Câu hỏi đó, cùng với gánh nặng của lựa chọn tôi phải đưa ra, đè nặng lên vai tôi suốt phần còn lại của đêm, khi tôi ngồi bất động trước màn hình, không thể quyết định bước tiếp theo của mình sẽ là gì. Tôi nghĩ tới Lãm, tự hỏi liệu có nên chia sẻ phát hiện này với anh ngay lập tức, hay nên tự mình cân nhắc thêm trước khi kéo anh vào một quyết định có thể ảnh hưởng tới cả hai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 51 →