🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một buổi lễ nhỏ được tổ chức tại Phòng Gương, đánh dấu tròn một năm kể từ khi vũ hội mùa này bắt đầu, một nghi thức tôi chưa từng tham dự trước đó. Không khí trang trọng hơn hẳn những Vòng Rút Lớp thông thường, ánh nến được thắp khắp phòng thay cho ánh đèn lạnh quen thuộc.

Tôi đứng ở rìa đám đông, quan sát nghi thức diễn ra: người phụ nữ áo choàng xám tôi từng gặp thoáng qua khi phát hiện Mảnh Gương của Nhi, giờ đứng ở vị trí trung tâm, đọc một đoạn văn ngắn bằng giọng đều đều, không cảm xúc, về "sự thiêng liêng của những gì được gửi gắm nơi đây". Xung quanh bà, hàng nghìn mảnh gương phản chiếu ánh nến lung linh, tạo thành một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa u ám, như một nghĩa trang được trang hoàng lộng lẫy cho những bí mật đã chết.

Tôi nhớ lại lần đầu nhìn thấy bà, cách đây vài tuần, đứng lặng lẽ quan sát tôi từ xa ngay sau khi tôi phát hiện tên Nhi khắc trên tường. Lúc đó tôi đã không kịp hỏi tên bà, chỉ nhận được một câu nói bí ẩn rồi bà biến mất. Lần này, tôi tự nhủ mình sẽ không để cơ hội trôi qua dễ dàng như vậy nữa.

Sau nghi thức, đám đông bắt đầu tản ra, nhưng bà không rời đi ngay như tôi tưởng, thay vào đó, bước chậm rãi về phía tôi, khiến tôi giật mình vì không ngờ mình lại là đối tượng bà chú ý tới.

"Cô là khong.loc." Bà nói, không phải một câu hỏi, chỉ là một sự xác nhận.

"Vâng." Tôi đáp, cố giữ bình tĩnh trước sự hiện diện kỳ lạ của bà, ánh sáng ngược luôn khiến khuôn mặt bà khó nhìn rõ dù tôi đứng khá gần.

"Tôi là Người Giữ Sổ." Bà nói, giọng vẫn đều đặn không đổi. "Tôi giữ mọi ghi chép của vũ hội này, kể cả những gì không ai khác được phép biết."

Tôi cảm nhận một cơ hội hiếm hoi, cố tận dụng nó trước khi bà rời đi. "Bà có biết gì về Đặng Thảo Nhi không?"

Bà im lặng một lúc, ánh mắt không đổi, không có bất kỳ dấu hiệu ngạc nhiên nào trước câu hỏi trực tiếp của tôi.

"Tôi biết về mọi Mảnh Gương trong Phòng Gương này." Bà nói, không xác nhận cũng không phủ nhận cụ thể. "Nhưng tôi không nói về chúng với người chưa đủ tư cách."

"Tư cách gì mới đủ?" Tôi hỏi, cố không để sự thất vọng lộ ra quá rõ.

"Cô hỏi tôi có tiếc không." Bà nói, một câu trả lời không liên quan trực tiếp tới câu hỏi của tôi, như thể bà đang trả lời một câu hỏi khác, một câu hỏi bà tự đặt ra cho chính mình từ lâu. "Tôi không còn từ vựng cho câu đó."

Tôi đứng sững, không hiểu hết ý nghĩa câu nói kỳ lạ đó, nhưng cảm nhận được một điều gì đó rất người, rất đau đớn, ẩn sau vẻ ngoài phẳng lặng tuyệt đối của bà.

"Bà từng là ai đó, trước khi trở thành Người Giữ Sổ?" Tôi hỏi, một câu hỏi bất chợt nảy ra, dựa trên linh cảm mơ hồ rằng câu chuyện của bà không đơn giản như vẻ ngoài.

Bà không trả lời câu hỏi đó, chỉ đứng im một lúc, rồi nói, giọng vẫn đều đều nhưng mang một trọng lượng khiến tôi rùng mình.

"Ba trăm người đã đứng ở chỗ cô đang đứng." Bà nói, quay người chuẩn bị rời đi. "Không ai hỏi câu khác đi."

Bà bước đi, dáng đi chậm rãi, đều đặn, biến mất vào bóng tối phía sau những hàng Mảnh Gương, để lại tôi đứng đó với nhiều câu hỏi hơn bao giờ hết, và một linh cảm mới, mạnh mẽ hơn: danh tính thật của Người Giữ Sổ, dù chưa rõ ràng, chắc chắn ẩn giấu một câu chuyện lớn hơn nhiều những gì tôi đã hình dung.

Tôi đứng lại một mình giữa Phòng Gương dần vắng người, nhìn theo hướng bà vừa đi khuất, cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: dáng đi, chất giọng, cách bà chọn từ ngữ cẩn trọng tới mức gần như máy móc. Có một điều gì đó trong cách bà nói khiến tôi tin rằng, dù bà từ chối trả lời trực tiếp, bà không hề thờ ơ với câu hỏi của tôi, chỉ là bị ràng buộc bởi một quy tắc nào đó tôi chưa hiểu hết.

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →