🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sự kiện vũ hội tối đó là một buổi networking bình thường, không có Vòng Rút Lớp, nhưng tôi vẫn tới, phần vì muốn giữ vẻ ngoài bình thường, phần vì hy vọng có cơ hội tiếp cận Vũ Đại Phong một lần nữa để dò thêm thông tin.

Tôi đứng quan sát đám đông một lúc trước khi hành động, cố tìm đúng thời điểm để tiếp cận, tránh vẻ cố ý lộ liễu có thể khiến ông cảnh giác. Tôi tìm thấy ông đứng ở khu vực Ghế Trụ trở lên, đang trò chuyện với vài người tôi không quen mặt, tay cầm ly rượu, phong thái tự tin quen thuộc. Tôi tiến lại gần, cố tạo ra một cuộc gặp tình cờ thay vì một cuộc tiếp cận có chủ đích rõ ràng.

"Chào ông." Tôi nói, đứng cạnh nhóm người đang trò chuyện, chờ một khoảng lặng để chen vào.

Ông liếc nhìn tôi, nhận ra ngay lập tức. "khong.loc. Cô đã suy nghĩ về đề nghị của tôi chưa?"

"Vẫn đang cân nhắc." Tôi nói, cố giữ giọng chuyên nghiệp. "Tôi có một câu hỏi, nếu ông không phiền. VERANDIA hợp tác với những công ty tư vấn nào để đánh giá độ 'chân thực' của các gương mặt đại diện? Tôi tò mò về quy trình, vì nó khá khác biệt so với ngành thông thường."

Ông nhìn tôi một lúc lâu hơn bình thường, ánh mắt sắc bén như đang cân nhắc câu hỏi này nghiêm túc tới mức nào.

"Cô hỏi nhiều câu thông minh cho một Tân Binh mới lên Ghế Trụ." Ông nói, giọng vẫn giữ được sự lịch thiệp bề ngoài nhưng ẩn chứa một lời cảnh báo rõ ràng bên dưới.

"Tôi chỉ tò mò thôi." Tôi nói, cố giữ vẻ mặt vô tội.

"Sự tò mò là một phẩm chất tốt, cho tới khi nó trở nên nguy hiểm." Ông nói, nhấp một ngụm rượu, mắt không rời khỏi tôi. "Tôi không thảo luận chi tiết vận hành nội bộ của công ty mình với bất kỳ ai chưa ký hợp đồng chính thức. Đó là nguyên tắc cơ bản trong kinh doanh, cô hiểu chứ?"

"Dĩ nhiên." Tôi nói, gật đầu, cố không để lộ sự thất vọng vì không moi thêm được thông tin cụ thể.

Ông định quay lại cuộc trò chuyện với nhóm người kia, nhưng dừng lại, quay sang tôi một lần nữa, giọng hạ thấp hơn, chỉ đủ để tôi nghe được.

"Ký hợp đồng đi, khong.loc." Ông nói. "Cô sẽ có câu trả lời cho mọi câu hỏi cô đang có, và có lẽ, cả những câu hỏi cô còn chưa nghĩ tới hỏi."

Câu nói đó, dù được nói với giọng điệu như một lời mời chào bình thường, khiến tôi lạnh sống lưng. Ông đang ngầm xác nhận rằng có một mối liên hệ giữa việc ký hợp đồng và việc tiếp cận được những thông tin tôi đang tìm kiếm, một sự thừa nhận gián tiếp nhưng đủ rõ ràng để tôi hiểu mình đang đi đúng hướng.

Ông quay lại cuộc trò chuyện với nhóm người kia, để tôi đứng đó, đầu óc quay cuồng với những khả năng mới. Liệu ký hợp đồng có phải là cách duy nhất để tôi tiếp cận sâu hơn vào sự thật? Và nếu vậy, tôi có sẵn sàng đánh đổi tới mức nào để có được câu trả lời mình cần?

Tôi rời khu vực đó, tìm một góc yên tĩnh hơn để suy nghĩ, cảm nhận rõ ràng rằng ranh giới giữa việc điều tra và việc trở thành một phần của chính hệ thống tôi đang điều tra đang mờ dần theo từng ngày, và tôi không chắc mình còn đứng ở phía nào của lằn ranh đó nữa.

Tôi ngồi xuống một chiếc ghế đơn ở góc phòng, nhìn về phía Vũ Đại Phong đang tiếp tục trò chuyện vui vẻ với những người khác, không hề tỏ ra bận tâm về cuộc đối thoại vừa rồi, như thể đó chỉ là một trong hàng trăm cuộc trò chuyện tương tự ông đã có trong sự nghiệp của mình. Sự thản nhiên đó, hơn bất cứ điều gì khác, khiến tôi nhận ra mức độ quyền lực thật sự của ông trong toàn bộ ván cờ này.

Hết Chương 48

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 49
← TrướcTiếp →