Tôi dành cả buổi sáng hôm sau để làm điều tôi giỏi nhất ngoài việc viết lời cho người khác: đào sâu thông tin, ghép nối những mảnh dữ kiện rời rạc thành một bức tranh có ý nghĩa. Kỹ năng này tôi học được không phải từ trường lớp báo chí, mà từ chính công việc ghost-writer, nơi tôi phải hiểu rõ khách hàng của mình hơn cả họ tự hiểu chính mình để viết ra những câu chuyện nghe thật nhất.
Tôi bắt đầu từ manh mối duy nhất tôi có: mối liên hệ giữa VERANDIA và Ánh Kim Media. Tôi tìm kiếm mọi thông tin công khai về các hợp đồng hợp tác giữa hai công ty trong vài năm qua, đọc kỹ từng bài báo, từng thông cáo báo chí, cố tìm ra một khuôn mẫu nào đó.
Tôi phát hiện VERANDIA đã ký ba hợp đồng lớn với các KOL do Ánh Kim Media quản lý trong hai năm qua, mỗi hợp đồng đều có một điểm chung kỳ lạ: tất cả đều được ký ngay sau khi KOL đó vừa trải qua một giai đoạn "im lặng bất thường" trên mạng xã hội, kéo dài từ vài ngày tới một tuần, không giải thích lý do, trước khi quay lại hoạt động với một hình ảnh "chân thực hơn" theo đúng mô tả trong các bài phỏng vấn sau đó.
Tôi ghi chú lại từng trường hợp, đối chiếu ngày tháng, cố tìm ra liệu có sự trùng khớp nào với lịch trình các Vòng Rút Lớp mà tôi biết diễn ra định kỳ mười ngày một lần ở vũ hội.
Có sự trùng khớp. Không hoàn toàn chính xác tới từng ngày, nhưng đủ gần để không thể là ngẫu nhiên: mỗi giai đoạn "im lặng bất thường" đều rơi vào khoảng thời gian ngay sau một Vòng Rút Lớp lớn.
Tôi tiếp tục đào sâu, tìm kiếm bất kỳ tài liệu công khai nào về cơ cấu quản lý nội bộ của VERANDIA, cố tìm ra ai là người phụ trách mảng "thẩm định" gương mặt đại diện mà My từng nhắc tới. Sau nhiều giờ tìm kiếm, tôi tình cờ tìm thấy một bản báo cáo tài chính cũ, được công khai theo quy định pháp luật, trong đó có một phụ lục liệt kê các khoản chi "dịch vụ tư vấn thị trường đặc biệt", không ghi rõ tên nhà cung cấp dịch vụ, chỉ có một mã số viết tắt.
V.Đ.P Consulting.
Tôi ngồi sững trước màn hình, tim đập nhanh. Ba chữ cái đó, dù không xác nhận trực tiếp, khớp quá hoàn hảo với tên người tôi đã gặp trong phòng VIP hôm trước: Vũ Đại Phong.
Tôi tìm kiếm thêm về "V.Đ.P Consulting", không ra được kết quả nào cụ thể, chỉ một vài dòng đăng ký kinh doanh mờ nhạt, địa chỉ trụ sở là một căn hộ chung cư văn phòng, không có website, không có bất kỳ dấu vết hoạt động công khai nào khác. Một công ty vỏ bọc, được lập ra chỉ để nhận những khoản thanh toán không muốn để lộ danh tính thật của người đứng sau.
Tôi lưu lại toàn bộ những gì tìm được, chụp màn hình cẩn thận, lưu vào một thư mục mã hoá riêng tôi mới tạo, đề phòng trường hợp có ai đó cố truy cập vào máy tính của mình.
Tôi ngồi lùi lại, nhìn toàn bộ những mảnh ghép trải trên màn hình, cảm thấy vừa phấn khích vì đã tiến gần hơn tới sự thật, vừa lo sợ vì hiểu rằng mình đang chạm vào một điều lớn hơn nhiều so với những gì một cá nhân đơn độc như tôi có thể xử lý an toàn.
Tuy nhiên, một phần trong tôi vẫn giữ lại một chút hoài nghi cẩn trọng: tên viết tắt trùng khớp không phải là bằng chứng tuyệt đối. Tôi cần thêm một điều gì đó chắc chắn hơn trước khi có thể khẳng định chính Vũ Đại Phong là người đứng sau thiết bị lạ trong Phòng Gương.
Tôi nhắn tin cho Lãm, kể lại phát hiện mới, đính kèm ảnh chụp màn hình dòng chữ "V.Đ.P Consulting". Anh trả lời sau vài phút im lặng, giọng văn qua tin nhắn nghiêm trọng hơn hẳn: "Đừng nhắc tên này với bất kỳ ai khác. Kể cả Bảo Trâm. Tôi sẽ tìm cách xác nhận thêm từ phía tôi." Tôi đọc dòng tin nhắn đó, cảm nhận rõ mức độ nghiêm trọng của phát hiện này qua chính sự căng thẳng bất thường trong cách anh phản hồi, khác hẳn phong thái điềm tĩnh quen thuộc.
Tôi đóng laptop lại, đứng dậy pha một ly cà phê, cố cho đầu óc nghỉ ngơi vài phút trước khi tiếp tục. Ngoài cửa sổ, buổi trưa Sài Gòn vẫn nóng bức như mọi ngày, dòng người qua lại vẫn tấp nập, không ai hay biết về những sợi dây vô hình đang kết nối một thương hiệu mỹ phẩm lớn với một thế giới ngầm bí ẩn ngay dưới lòng thành phố này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →