Lãm nhắn tin cho tôi lúc mười giờ đêm, nói cần tôi tới Phòng Gương gấp, với lý do "kiểm tra kỹ thuật định kỳ", một lời giải thích tôi biết ngay là cái cớ cho một điều gì đó khác quan trọng hơn.
Tôi mặc vội một chiếc áo khoác mỏng, gọi xe ngay lập tức, lòng vừa lo lắng vừa tò mò về lý do khiến Lãm phải nhắn tin gấp gáp như vậy vào giờ này, khác hẳn phong cách điềm tĩnh anh vẫn giữ trong mọi tình huống. Tôi dùng tấm thẻ Ghế Trụ để vào cửa, hành lang vắng tanh khác hẳn không khí đông đúc thường thấy vào những đêm có Vòng Rút Lớp. Cầu thang đá dẫn xuống Phòng Gương tối hơn, chỉ vài ngọn nến còn cháy, phần lớn ánh sáng đã tắt, để lại không gian mờ ảo, gần như ma quái.
Lãm đứng đợi tôi ở giữa phòng, gần khu vực hàng gương trung tâm, tay cầm một chiếc đèn pin nhỏ, ánh sáng chiếu vào một góc kệ tôi chưa từng chú ý tới trước đây.
"Nhìn kỹ chỗ này." Anh nói, chiếu đèn vào một khe hở nhỏ giữa hai khung kim loại, nơi một vật thể nhỏ, hình chữ nhật, màu đen, được gắn khéo léo tới mức gần như vô hình nếu không soi đèn trực tiếp.
Tôi cúi xuống nhìn kỹ, cảm nhận một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Đó là gì vậy?"
"Tôi không chắc chắn tuyệt đối, nhưng nó không thuộc về hệ thống của Hội Đồng." Anh nói, giọng căng thẳng hiếm thấy. "Tôi phát hiện nó cách đây ba ngày, tình cờ trong lúc kiểm tra thường lệ. Từ đó tôi chưa dám báo cho ai, kể cả những người tôi tin tưởng nhất."
"Nó dùng để làm gì?"
Anh im lặng một lúc lâu, ánh đèn pin trong tay hơi run nhẹ, một dấu hiệu bất thường ở một người luôn giữ được vẻ điềm tĩnh tuyệt đối trước mọi tình huống tôi từng chứng kiến.
"Đừng hỏi tôi." Anh nói cuối cùng, giọng nhỏ, gần như một lời cầu xin hơn là một câu trả lời.
Sự im lặng kéo dài sau đó nói với tôi nhiều hơn bất kỳ câu trả lời trực tiếp nào. Tôi nhớ lại cách phát hiện bất thường qua nghề của mình: qua văn phong, qua cách người ta né tránh nói ra điều gì đó bằng cách đổi hướng câu chuyện. Sự im lặng của Lãm lúc này, kéo dài quá lâu so với một câu trả lời bình thường, chính là dấu hiệu rõ ràng nhất rằng anh biết nhiều hơn những gì anh chịu nói.
"Anh nghi ngờ ai gắn nó?" Tôi hỏi, cố kiên nhẫn, không ép anh quá mức.
"Tôi có vài giả thuyết." Anh nói, tắt đèn pin, để cả hai chúng tôi đứng trong bóng tối gần như hoàn toàn, chỉ còn ánh nến le lói từ xa. "Nhưng tôi chưa đủ bằng chứng để nói ra bất kỳ cái tên nào, và tôi không muốn kéo em vào một cuộc điều tra có thể nguy hiểm nếu tôi đoán sai."
"Em đã ở trong nguy hiểm từ lâu rồi, Lãm." Tôi nói, giọng cương quyết hơn tôi tưởng mình có thể có. "Em cần biết sự thật, dù nó có tệ tới đâu."
Anh nhìn tôi trong bóng tối, tôi không thấy rõ biểu cảm của anh nhưng cảm nhận được một sự do dự nặng nề đang giằng xé bên trong.
"Thiết bị này, nếu tôi đoán đúng," anh nói cuối cùng, giọng thấp xuống tới mức gần như thì thầm, "có thể đang ghi lại dữ liệu từ những gì diễn ra trong Phòng Gương, rồi truyền nó ra ngoài, tới một nơi nào đó ngoài tầm kiểm soát của Hội Đồng."
Tôi đứng lặng, cảm nhận toàn bộ ý nghĩa của câu nói đó đè xuống vai mình. Có ai đó, ngoài Hội Đồng Chỉ Số, đang biết được nội dung của Phòng Gương, đang theo dõi những bí mật thiêng liêng nhất của hàng trăm con người đã từng đứng ở đây.
Tôi nghĩ ngay tới Vũ Đại Phong, tới cách ông ta nói về việc "mua khả năng dự đoán người" thay vì mua con người, tới cụm từ "dữ liệu cảm xúc" My từng nhắc tới một cách vô thức. Mọi mảnh ghép rời rạc tôi thu thập được suốt mấy tuần qua bỗng dưng như đang xích lại gần nhau hơn, dù chưa đủ để tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh.
"Anh định làm gì với thiết bị này?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù đầu óc đang quay cuồng.
"Tôi chưa quyết định." Lãm nói, bật lại đèn pin, ánh sáng yếu ớt soi rõ vẻ mệt mỏi trên gương mặt anh mà tôi chưa từng thấy trước đó. "Gỡ nó ra ngay bây giờ có thể cảnh báo cho bất cứ ai đang theo dõi rằng chúng ta đã phát hiện. Để nguyên nó cũng đồng nghĩa với việc tiếp tục để rò rỉ xảy ra."
Tôi gật, hiểu rõ tình thế tiến thoái lưỡng nan anh đang đối mặt, một quyết định không có phương án nào hoàn toàn an toàn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →