Một tuần sau khi Mỵ Hân bị chuyển Ghế Trống, tôi vẫn chưa nhận được bất kỳ hồi âm nào từ cô, dù Bảo Trâm đã cố gắng dò hỏi qua vài người quen chung. Cuộc sống của tôi tiếp tục trôi theo hai nhịp song song: ban ngày là những caption thuê viết, những cuộc gọi khách hàng, ban đêm là những Vòng Rút Lớp, những cuộc gặp gỡ đầy tính toán ở vũ hội.
Tôi đứng trước gương phòng trọ vào một buổi tối, chuẩn bị cho một sự kiện khác, cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong cách mình nhìn chính mình trong gương: ánh mắt sắc hơn, dáng đứng tự tin hơn, nhưng đâu đó, một phần mềm yếu, dễ tổn thương của tôi dường như đang lùi dần vào bóng tối. Tôi thử mỉm cười với chính mình, một nụ cười tôi vẫn dùng để trấn an khách hàng qua điện thoại, và nhận ra nó tới quá dễ dàng, quá tự nhiên, tới mức tôi không chắc liệu đó còn là một biểu cảm có chủ đích hay đã trở thành phản xạ vô thức.
Tôi nghĩ tới Mỵ Hân, tới cái giá cô đã trả vì muốn chứng minh bản thân xứng đáng với một vị trí nào đó trong thế giới này. Tôi nghĩ tới người phụ nữ phẳng lặng ở buổi networking, tới câu chuyện của Lãm về đỉnh cao anh từng đạt được và cái giá anh vẫn đang trả cho tới tận bây giờ. Tôi nghĩ tới Nhi, tới Mảnh Gương mang tên thật của con bé, tới ánh mắt "vừa háo hức vừa sợ hãi" Bảo Trâm từng mô tả.
Tất cả những mảnh ghép đó, dù khác nhau về hoàn cảnh, đều chỉ về cùng một điều: cái giá của việc muốn được nhìn thấy, được công nhận, trong một thế giới đo lường giá trị con người bằng con số và mức độ "chấn động" của những bí mật họ sẵn sàng đánh đổi.
Tôi mở cuốn sổ tay bìa da, lật tới một trang trống, cầm bút, định viết ra một quyết tâm mới cho bản thân: leo nhanh hơn nữa, tiếp cận sâu hơn Phòng Gương, tìm ra sự thật đằng sau mọi mảnh ghép trước khi có thêm ai khác như Mỵ Hân phải trả giá.
Tôi sẽ...
Tôi dừng bút, nhìn xuống hai chữ vừa viết, cảm thấy một sự do dự mới mẻ len vào. Việc leo nhanh hơn, dùng chính kỹ năng nghề nghiệp nguy hiểm của mình để đạt mục đích, chẳng phải chính là con đường đã đẩy Mỵ Hân tới thảm cảnh vừa qua hay sao? Liệu tôi có đang lặp lại sai lầm của cô, chỉ khác ở việc tôi kiểm soát tốt hơn, tính toán kỹ hơn?
Tôi gạch bỏ hai chữ vừa viết, không mạnh tay, chỉ đủ để chúng mờ đi nhưng vẫn còn đọc được nếu nhìn kỹ, một thói quen tôi nhận ra mình vẫn giữ mỗi khi viết ra điều gì đó quá thật để có thể xoá bỏ hoàn toàn.
Tôi viết lại, chậm hơn, cẩn trọng hơn:
Tôi sẽ tiếp tục, nhưng lần này tôi sẽ tự hỏi mình trước mỗi bước đi: cái giá này có đáng không, và tôi có đang kéo theo ai khác phải trả giá cùng mình hay không.
Tôi đọc lại câu đó nhiều lần, cảm thấy nó chân thật hơn bất kỳ điều gì tôi từng viết trong cuốn sổ này, dù tôi không chắc mình có đủ ý chí để thực sự tuân theo lời hứa đó trong những tuần tháng sắp tới, khi áp lực tìm ra sự thật về Nhi ngày càng lớn dần theo từng ngày trôi qua.
Điện thoại rung, một tin nhắn mới từ hệ thống vũ hội, thông báo về một Vòng Rút Lớp sắp tới, kèm theo một dòng chú thích ngắn tôi chưa từng thấy trước đây: "Ghế Danh Dự sẽ quan sát vòng này." Tôi đọc dòng chữ đó, cảm nhận một áp lực mới đè lên vai, hiểu rằng bất cứ điều gì tôi làm ở vòng tới sẽ được những người quyền lực nhất trong vũ hội chứng kiến trực tiếp.
Tôi đóng cuốn sổ tay lại, cất vào ngăn kéo quen thuộc, rồi cầm điện thoại lên, mở lại thư mục ảnh cũ của Mỵ Hân một lần nữa trước khi tắt màn hình đi ngủ. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn như mọi đêm, không hề hay biết những gì đang âm thầm diễn ra phía sau những cánh cửa không biển hiệu rải rác đâu đó giữa lòng nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →