🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi thử liên lạc Mỵ Hân ngay sáng hôm sau, nhắn tin hỏi thăm, gọi điện ba lần liên tiếp, không có hồi âm. Tôi mở tài khoản mạng xã hội của cô, thấy cô vẫn đăng bài như bình thường, một video mới về mẹo trang điểm, một dòng caption vui vẻ không hề gợi ý bất kỳ điều gì bất thường vừa xảy ra trong đời cô.

Bình luận dưới video vẫn đầy những lời khen quen thuộc, follow của cô không hề giảm, mọi thứ trông như một ngày bình thường khác trong cuộc sống của một KOL đang lên. Tôi lướt qua vài bình luận, thấy người ta khen cô "dạo này tươi tắn hẳn", không ai trong số hàng nghìn người theo dõi kia biết cô vừa trải qua điều gì chỉ một đêm trước đó. Nghịch lý Lãm từng nói được xác nhận rõ ràng trước mắt tôi: Mỵ Hân "chết" trong ngành ngầm vũ hội, nhưng vẫn sống, vẫn nổi tiếng, vẫn tiếp tục công việc như chưa từng có gì thay đổi ở thế giới bên ngoài.

Tôi để lại một bình luận riêng tư dưới video, chỉ vài chữ hỏi thăm cô có ổn không, xoá ngay sau đó vì sợ làm cô khó xử trước công chúng. Tôi nhắn tin riêng thêm một lần nữa, lần này viết dài hơn, chân thành hơn, nói tôi hiểu cô cần thời gian, nhưng tôi vẫn luôn ở đây nếu cô cần nói chuyện.

Tin nhắn hiện trạng thái "đã gửi" nhưng không "đã xem", suốt cả ngày, rồi cả ngày hôm sau.

Tôi hiểu, dù không ai nói thẳng ra, rằng đây có thể chính là cách Mỵ Hân chọn để đối diện với nỗi xấu hổ của mình: cắt đứt liên lạc với tất cả những ai từng chứng kiến khoảnh khắc tồi tệ nhất đời cô, kể cả tôi, người cô từng coi là bạn thân thiết nhất trong hành trình ngắn ngủi ở vũ hội.

Tôi không trách cô. Tôi hiểu cảm giác đó, cảm giác muốn biến mất khỏi mắt những người từng thấy mình yếu đuối nhất, một cảm giác tôi cũng từng trải qua nhiều lần trong đời, dù chưa bao giờ ở quy mô lớn như những gì Mỵ Hân vừa đối mặt. Tôi nhớ lại cảm giác đó từ chính những lần tôi né tránh gọi điện cho mẹ sau một ngày làm việc tồi tệ, sợ giọng nói của mình sẽ để lộ điều gì đó tôi chưa sẵn sàng chia sẻ, dù quy mô của nỗi sợ ấy chẳng thấm vào đâu so với những gì Mỵ Hân vừa trải qua.

Ngồi một mình trong phòng trọ, tôi mở lại ứng dụng Ghi Chú, gõ một dòng, không định gửi cho ai, đúng thói quen cũ của mình khi cần đối diện với một cảm xúc quá lớn để nói thành lời trực tiếp.

Tôi chỉ đang lọc câu cho hay hơn thôi. Tôi tự nhủ vậy, mỗi lần tôi để mặc một điều gì đó tồi tệ xảy ra mà không đủ can đảm ngăn cản.

Tôi đọc lại dòng đó, cảm thấy nó thật hơn bất kỳ điều gì tôi từng viết trong nhiều tuần qua, một sự thừa nhận trần trụi về cách tôi vẫn dùng chính câu cửa miệng quen thuộc của mình để tự trấn an bản thân về những lựa chọn tôi biết rõ là sai.

Điện thoại rung, một tin nhắn từ Bảo Trâm, báo tin cô đã liên lạc được với một người bạn chung của Mỵ Hân, người xác nhận Mỵ Hân vẫn ổn về mặt thể chất, chỉ đang cần thời gian ở một mình. Tôi cảm ơn Bảo Trâm, cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, nhưng nỗi cô đơn từ việc mất đi một người bạn, dù chỉ mới quen trong thời gian ngắn, vẫn đè nặng lên tôi suốt những ngày sau đó, một khoảng trống tôi chưa biết làm sao lấp đầy.

Đêm đó, tôi mở lại vài tấm ảnh chụp chung với Mỵ Hân, những khoảnh khắc bình thường như bữa bún riêu cuối tuần, buổi dạo công viên Lê Văn Tám, lưu chúng vào một thư mục riêng tôi đặt tên "chờ ngày gặp lại". Tôi không biết liệu mình có bao giờ dùng tới thư mục đó theo đúng nghĩa hay không, nhưng việc lưu giữ nó, như một lời hứa thầm lặng, khiến tôi cảm thấy bớt bất lực hơn một chút giữa những gì vừa xảy ra.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →