Bảng Đỉnh Ẩn trên tường cập nhật ngay sau khi cánh cửa phụ khép lại, dòng chữ mới hiện lên chậm rãi, từng nét một, như đang cố tình kéo dài khoảnh khắc đau đớn cho bất kỳ ai còn đứng lại theo dõi.
BẢNG ĐỈNH ẨN — cập nhật sau Đêm 241
Ghế Trống: Mỵ Hân — lý do: vi phạm luật một lớp mặt nạ mỗi Vòng
Tôi đứng nhìn dòng chữ đó rất lâu, cảm thấy một cơn giận dữ vô lý dâng lên, dù tôi biết mình không có quyền trách móc bất kỳ ai vì luật đã được nói rõ ngay từ đầu, kể cả với chính Mỵ Hân. Một vài Ghế Trụ khác đi ngang qua, liếc nhìn tấm bảng, lắc đầu nhẹ rồi tiếp tục cuộc trò chuyện của họ như chưa từng có gì xảy ra, một sự dửng dưng khiến tôi càng thêm phẫn nộ.
"Tên cô ấy bị xoá khỏi mọi ghi chép chính thức của vũ hội." Lãm nói, đứng cạnh tôi, giọng trầm buồn hiếm khi tôi nghe thấy ở anh. "Nhưng ngoài đời, follow của cô ấy vẫn không đổi. Cô ấy vẫn nổi tiếng như trước, chỉ là 'chết' trong ngành ngầm này thôi."
"Nghịch lý đó nghĩa là sao?" Tôi hỏi, cố hiểu hết ý nghĩa của một cơ chế tôi chưa từng nghĩ tới sẽ áp dụng cho người mình quan tâm.
"Không ai giải thích được hoàn toàn." Anh nói, lắc đầu nhẹ. "Nhưng theo những gì tôi hiểu, vũ hội và thế giới ngoài kia không hoàn toàn là một. Bị loại khỏi đây không đồng nghĩa với việc bị xoá khỏi cuộc sống thật. Chỉ là, cô ấy sẽ không bao giờ nhận được thiệp nữa, không bao giờ được vào lại đây, tên cô ấy không còn tồn tại trong bất cứ ghi chép nào của vũ hội, dù ngoài kia cô ấy vẫn sống đúng cuộc đời của mình, đầy đủ và nguyên vẹn."
"Vậy cô ấy có còn nhớ tất cả những gì đã xảy ra không?" Tôi hỏi, cố hiểu rõ hơn mức độ nghiêm trọng của hình phạt này.
"Nhớ." Lãm nói, chắc chắn. "Đó mới là phần tàn nhẫn nhất. Cô ấy sẽ nhớ hết, nhớ vũ hội, nhớ những gì mình đã đánh mất, nhớ chị. Chỉ là cô ấy sẽ không bao giờ được quay lại nơi này nữa, và cũng sẽ không có ai trong vũ hội còn nhắc tới tên cô ấy, như thể cô ấy chưa từng bước chân qua cánh cửa sắt đó."
"Em có thể tìm cô ấy ngoài đời không?" Tôi hỏi, một tia hy vọng nhỏ nhoi.
"Được." Lãm nói. "Nhưng tôi khuyên em nên cho cô ấy thời gian trước. Đây là một cú sốc lớn, và có lẽ cô ấy sẽ cần một khoảng lặng trước khi sẵn sàng gặp lại bất kỳ ai từng chứng kiến khoảnh khắc đó."
Tôi gật, dù trong lòng vẫn quyết tâm sẽ tìm cách liên lạc với Mỵ Hân ngay khi có cơ hội, không thể nào chấp nhận việc để cô biến mất khỏi cuộc đời mình một cách lặng lẽ như vậy, đặc biệt sau tất cả những gì cô đã trải qua vì lời khuyên tôi từng đưa ra không đủ mạnh mẽ để ngăn cô lại.
Tôi nhớ lại buổi tối ở công viên Lê Văn Tám, câu nói nửa đùa nửa thật của Mỵ Hân, "nếu em không còn là em nữa, chị nhớ ra là tại ai đi." Lúc đó tôi đã cố cảnh báo cô, đã nắm tay cô, đã hy vọng lời hứa "suy nghĩ kỹ hơn" của cô là thật. Giờ đứng đây, tôi tự hỏi liệu mình có thể đã làm nhiều hơn, nói thẳng hơn, thay vì chỉ dừng lại ở những lời khuyên mơ hồ vì sợ làm cô hoảng sợ.
Trước khi rời sảnh đêm đó, tôi cố tìm gặp người điều phối đeo mặt nạ, hy vọng có thể hỏi thêm về số phận của Mỵ Hân, nhưng ông đã biến mất không dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện. Tôi hỏi vài người khác, nhưng ai cũng chỉ lắc đầu, nói đây là chuyện "thường xảy ra" và khuyên tôi đừng quá bận tâm, một thái độ dửng dưng khiến tôi càng thêm phẫn nộ với cả hệ thống này.
Trên đường về, tôi nhắn tin cho Bảo Trâm, kể lại toàn bộ sự việc, tay run rẩy khi gõ từng chữ. Cô trả lời ngay lập tức, giọng lo lắng không kém, hứa sẽ giúp tôi tìm cách liên lạc với Mỵ Hân ngoài đời thật, dù cả hai chúng tôi đều không chắc liệu cô có sẵn sàng gặp lại tôi hay không, sau tất cả những gì vừa xảy ra ngay trước mắt tôi mà tôi đã không thể ngăn cản.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →