🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Người điều phối đứng đối diện Mỵ Hân giữa vòng sáng, giọng lạnh lùng vang khắp căn phòng im phăng phắc.

"Cô đã cố gỡ hai lớp mặt nạ trong cùng một Vòng Rút Lớp." Ông nói, từng chữ rõ ràng như một bản án. "Đây là hành vi phá luật nghiêm trọng nhất trong toàn bộ hệ thống, bất kể động cơ."

"Em không cố ý phá luật, em chỉ..." Mỵ Hân cố giải thích, giọng run rẩy, nước mắt bắt đầu ứa ra.

"Ý định không thay đổi hậu quả." Người điều phối cắt ngang, không một chút khoan nhượng. "Luật được lập ra để bảo vệ chính những người như cô, những người dễ bị cuốn theo cảm xúc nhất thời mà đánh đổi quá nhiều cùng một lúc."

Tôi đứng trong đám đông, tay siết chặt tới mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt mà không thể làm gì, cảm giác bất lực dâng lên nghẹn cả cổ họng. Xung quanh tôi, không khí đã đổi khác hoàn toàn so với vẻ tò mò hào hứng lúc trước, giờ đây nhiều gương mặt lộ rõ sự bất an, một vài người quay đi không dám nhìn tiếp, như thể chính họ cũng sợ hãi trước những gì sắp xảy ra.

Người điều phối giơ tay lên, ra hiệu cho đám đông giữ im lặng tuyệt đối. Một Ghế Danh Dự đứng gần tôi thì thầm với người bên cạnh, giọng đủ nhỏ nhưng tôi vẫn nghe được: "Lâu lắm rồi mới có ca phá luật kiểu này." Người kia gật đầu, không nói gì thêm, chỉ nhìn về phía Mỵ Hân với một ánh mắt tôi không đọc rõ được, có lẽ là thương hại, có lẽ chỉ là sự tò mò lạnh lùng của người đã quen chứng kiến những cảnh tượng tương tự.

Một luồng ánh sáng khác, lạnh hơn, đỏ hơn màu vàng ấm áp thường thấy, bắt đầu chiếu xuống vòng tròn nơi Mỵ Hân đứng. Cô nhìn xuống, hoảng loạn, cố lùi lại nhưng dường như bị giữ nguyên tại chỗ bởi một lực vô hình.

"Chuyển Ghế Trống." Một giọng nói khác, lạnh lùng hơn cả người điều phối, vang lên từ đâu đó phía trên, không rõ nguồn gốc, như phát ra từ chính căn phòng chứ không phải từ một con người cụ thể.

Mỵ Hân không hét lên vì đau đớn thể xác, chỉ đứng lặng đi, hai tay ôm lấy khuỷu tay mình, cả người run bần bật vì sợ hãi. Ánh sáng đỏ bao trùm lấy cô trong vài giây, rồi tắt đột ngột, để lại cô đứng đó, thở hổn hển, đôi mắt trống rỗng nhìn quanh căn phòng như đang cố xác nhận mình vẫn còn đứng ở đúng chỗ cũ.

Tôi không kìm được nữa, đẩy qua đám đông, bất chấp bàn tay Lãm cố giữ tôi lại, chạy tới bên Mỵ Hân.

"Mỵ Hân! Em có sao không?" Tôi hỏi, nắm lấy vai cô, cố tìm trong mắt cô dấu hiệu của người bạn tôi từng biết.

Cô nhìn tôi, ánh mắt vẫn còn hoảng loạn nhưng đã bắt đầu định thần lại, nước mắt vẫn chảy dài trên má.

"Chị..." Cô nói, giọng yếu ớt. "Em xin lỗi. Em không nghe lời chị."

Hai người mặc đồng phục xám xuất hiện, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết tách Mỵ Hân ra khỏi tôi, dẫn cô đi về phía một cánh cửa phụ tôi chưa từng thấy trước đó, nằm khuất sau một bức tường gương.

"Đợi đã, cho tôi đi cùng!" Tôi gào lên, cố bám theo, nhưng một trong hai người kia giơ tay chặn lại, ánh mắt không hề dao động.

"Chỉ người bị chuyển Ghế Trống mới được qua cửa này." Người đó nói, giọng dứt khoát.

Mỵ Hân quay đầu lại nhìn tôi lần cuối trước khi bị dẫn khuất sau cánh cửa, đôi mắt cô mang một biểu cảm tôi sẽ không bao giờ quên được: không phải giận dữ, không phải trách móc, chỉ là một nỗi sợ hãi tột cùng pha lẫn sự cam chịu, như thể một phần trong cô đã biết trước điều này sẽ xảy ra từ rất lâu rồi.

Cánh cửa khép lại, hoà vào bức tường gương như chưa từng tồn tại. Tôi đứng đó, hai tay vẫn còn giơ ra phía trước, chới với, không biết nên làm gì tiếp theo. Đám đông xung quanh bắt đầu tản dần, tiếng trò chuyện rì rầm trở lại như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là một tiết mục giải trí đã kết thúc, không để lại dấu vết gì đáng kể trong nhịp sống thường nhật của vũ hội.

Lãm bước tới, đặt một tay lên vai tôi, không nói gì, chỉ đứng đó cùng tôi trong im lặng, để tôi có thời gian trấn tĩnh lại trước khi phải đối diện với bất cứ điều gì tiếp theo.

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →