Chiều muộn, khi Đan đang ngồi ở Muối Studio cố hoàn thành nốt vài chi tiết cho một dự án mới, điện
thoại rung lên một tin nhắn, không phải cuộc gọi như lần trước, từ số điện thoại cô đã lưu tên
"Giọng nói".
*Chị Đan, em xin lỗi vì hôm đó cúp máy đột ngột. Em không sẵn sàng nói tên qua điện thoại. Nhưng em
nghĩ nhiều rồi, em muốn gặp chị, gặp mặt thật, nếu chị không phiền.*
Đan đọc tin nhắn, tim đập nhanh hơn. Cô đọc lại lần nữa, cố đoán xem đằng sau những dòng chữ này là
một khuôn mặt như thế nào, một cuộc đời như thế nào, rồi gõ trả lời, ngón tay chậm rãi, cẩn thận
chọn từng chữ.
Chị không phiền. Em muốn gặp khi nào, ở đâu cũng được, chị sắp xếp theo em.
Vài phút sau, một tin nhắn khác hiện lên, đề xuất một quán cà phê nhỏ, không gian yên tĩnh, cách xa
trung tâm thành phố, kèm một ngày cụ thể, chỉ còn vài hôm nữa. Người kia còn viết thêm một dòng nhỏ,
như một lời trấn an cho chính họ hơn là cho Đan: *Em sẽ mặc áo màu vàng, ngồi bàn trong góc, để chị
dễ nhận ra.*
Đan lưu lại thông tin, cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng đan xen. Cô chưa từng gặp mặt bất kỳ ai trong
số những người chỉ quen qua màn hình suốt mấy tháng qua, ngoại trừ Diệu và Kỳ, những người ít nhất
còn có Trúc hoặc nhóm kín làm cầu nối đáng tin cậy. Người này khác, hoàn toàn ẩn danh, chỉ có một
giọng nói run rẩy và vài dòng chữ làm bằng chứng cho sự tồn tại của mình.
Cô đặt điện thoại xuống bàn làm việc, cố quay lại tập trung vào công việc, nhưng đầu óc cứ lơ đãng
quay về cuộc hẹn sắp tới, tưởng tượng ra đủ kiểu gương mặt có thể thuộc về người đã dõi theo mình
suốt nhiều tuần qua: một cô gái trẻ, một người phụ nữ lớn tuổi hơn, hay bất kỳ ai khác hoàn toàn
không giống những gì cô hình dung.
Ngay lúc đó, một thông báo khác hiện lên trên màn hình, lần này từ ứng dụng lịch, một lời nhắc tự
động cô từng cài đặt từ lâu, giờ mới thấy được kích hoạt: hạn chót phản hồi đề nghị của VELT, còn
đúng bảy ngày.
Cô nhìn vào hai thông báo cùng lúc hiện trên màn hình: một cuộc hẹn với người lạ muốn lộ diện, và
một hạn chót cho quyết định lớn nhất đời cô tính tới thời điểm này. Hai mốc thời gian, tính ra, chỉ
cách nhau đúng một ngày, như thể cuộc đời cô đang dồn hết mọi ngã rẽ quan trọng vào cùng một tuần
lễ, không chừa cho cô một khoảng thở nào ở giữa.
Cô ngồi lặng một lúc, nhìn vào lịch, tính toán lại. Nếu gặp người ẩn danh trước, có lẽ cô sẽ có thêm
một góc nhìn mới trước khi phải trả lời VELT. Nếu ngược lại, có lẽ tâm trí cô sẽ quá rối để tập trung
cho cuộc gặp quan trọng kia. Cô cũng nghĩ tới khả năng ngược lại: biết đâu cuộc gặp với người lạ này
sẽ chỉ khiến mọi thứ rối thêm, thêm một tiếng nói nữa giữa quá nhiều tiếng nói đã có trong đầu cô
suốt mấy tuần qua.
Cô mở lại tin nhắn, gõ xác nhận ngày hẹn, chọn đúng ngày trước hạn chót VELT một hôm, một quyết định
mang tính trực giác nhiều hơn lý trí, như thể cô cần nghe thêm một tiếng nói nữa, dù là từ một người
xa lạ hoàn toàn, trước khi phải đối diện với quyết định của riêng mình.
Gửi tin nhắn xong, cô đặt điện thoại úp xuống bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng nhỏ, ánh chiều đang
tắt dần sau những mái nhà san sát của khu Bình Thạnh, cảm giác như đang đứng giữa hai cánh cửa cùng
lúc mở ra, không biết cánh nào sẽ dẫn mình đi đâu.
Chị Hạnh đi ngang qua, thấy cô ngồi thẫn thờ, dừng lại hỏi có cần giúp gì không. Đan lắc đầu, mỉm
cười trấn an, thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về sớm hơn thường lệ, mang theo trong đầu hai cái hẹn đang
chờ, và một câu hỏi cô chưa dám trả lời cho chính mình: cô thật sự muốn nghe điều gì từ người xa lạ
sắp gặp, hay cô chỉ đang trì hoãn thêm một chút thời gian trước khi phải đối diện với chính quyết
định của mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →