Cuộc gặp với người lạ diễn ra vào chiều hôm trước, nhưng người đó không xuất hiện. Bàn trong góc quán
cà phê Đan chọn vẫn trống suốt cả buổi, cô ngồi đợi tới khi quán chuẩn bị đóng cửa, cuối cùng chỉ
nhận được một tin nhắn ngắn gửi tới lúc trời đã tối hẳn: "Em xin lỗi. Em chưa đủ can đảm. Xin chị cho
em thêm thời gian." Đan đọc tin nhắn, không giận, chỉ thấy một nỗi buồn nhẹ lan trong ngực, hiểu rõ
hơn ai hết cảm giác chưa đủ can đảm để bước ra khỏi bóng tối là như thế nào.
Đêm nay, đêm trước hạn chót phản hồi VELT, phòng trọ của Đan chật hơn thường lệ vì có thêm hai người:
Trúc, vừa tan ca tới thẳng không kịp thay đồng phục, và Kỳ, người lần đầu bước chân vào không gian
riêng tư này, đứng hơi lúng túng gần cửa như chưa quen với sự chật hẹp của một căn phòng trọ mười tám
mét vuông.
"Tôi quyết định rồi," Kỳ nói, sau khi Đan mời anh ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn trống. Anh đặt
lên bàn một chiếc ổ cứng nhỏ, cạnh tập tài liệu NDA vẫn còn nằm đó từ mấy hôm trước, hai vật thể nhỏ
bé nằm đối diện nhau như hai lựa chọn cụ thể hoá thành hình khối.
"Tôi đã gửi toàn bộ tài liệu cho chị Diệu tối nay," anh nói tiếp, giọng chắc chắn hơn hẳn lần đầu
Đan gặp anh. "Log truy cập, tên nhãn nội bộ, bản chỉ đạo của Đạt mà chị Hân đưa. Tôi không biết công
ty sẽ làm gì với tôi sau chuyện này, nhưng tôi không thể im lặng thêm được nữa."
Đan nhìn anh, thấy một sự nhẹ nhõm lẫn sợ hãi trên gương mặt anh, thứ cảm xúc chỉ có ở người vừa
bước qua một ngưỡng cửa không thể quay lại.
"Cảm ơn anh," cô nói, giọng nghẹn lại. "Em biết cái giá anh phải trả."
"Tôi không làm điều này để được cảm ơn," Kỳ nói, mắt nhìn xuống chiếc nhẫn bạc anh đang xoay trên
ngón tay. "Tôi làm vì tôi không muốn làm người tới muộn thêm một lần nào nữa."
Trúc, ngồi trên giường, im lặng lắng nghe từ đầu, giờ mới lên tiếng, giọng nhẹ nhàng hơn thường ngày.
"Vậy giờ chỉ còn mày quyết định thôi, Đan." Cô không nói thêm gì về việc mình từng nghiêng về phía
nào trong những lần bàn luận trước đó, không nhắc lại lời khuyên nào cũ, chỉ để câu nói đó đứng một
mình, nhẹ nhàng nhường lại toàn bộ không gian cho bạn mình.
Đan nhìn xuống hai vật trên bàn: tập tài liệu NDA với con dấu dập nổi, hứa hẹn một khoản tiền lớn và
một sự im lặng vĩnh viễn, và chiếc ổ cứng nhỏ của Kỳ, giờ đã trở thành một phần của một điều gì đó
lớn hơn, không còn nằm trong tay riêng cô nữa.
Cô nghĩ tới câu mình từng tự nhủ suốt bảy năm, mỗi lần đưa tay bấm nút quay: *nói thật không sao,
không đăng là được.* Cô đã tin câu đó tuyệt đối, rồi hoài nghi nó khi đọc GHI CHÚ NGƯỜI XEM đầu
tiên. Giờ, ngồi giữa Kỳ và Trúc, giữa hai vật thể đại diện cho hai con đường hoàn toàn khác nhau, cô
nhận ra câu đó chưa từng thật sự là về việc nói thật hay không nói thật. Nó luôn là về việc cô có
dám để người khác nghe thấy mình hay không, và bây giờ, câu hỏi đó không còn dành cho một cái điện
thoại câm nữa, mà dành cho chính cuộc đời thật của cô, với những con người thật đang ngồi trước mặt.
Cô đứng dậy, bước tới cửa sổ, nhìn ra dãy nhà trọ đối diện, ánh đèn từ vài ô cửa sổ khác vẫn còn
sáng, mỗi ô cửa là một cuộc đời khác đang diễn ra, không hề biết gì về quyết định cô sắp đưa ra. Cô
nghĩ tới ba trăm tám mươi nghìn ô cửa khác, rải rác khắp thành phố này và những thành phố khác, mỗi
ô cửa mang một phần của cùng một câu chuyện, dù người bên trong có thể không bao giờ biết mặt nhau.
Cô quay lại, nhìn Kỳ, nhìn Trúc, rồi nhìn xuống chiếc điện thoại trong tay mình, màn hình đã sáng
sẵn, số của người phụ nữ đại diện VELT vẫn còn lưu trong lịch sử cuộc gọi gần đây.
"Tôi cần gọi lại cho họ," cô nói, giọng bình tĩnh hơn cô tưởng. "Trước khi hết ngày."
Trúc và Kỳ nhìn nhau, rồi cùng nhìn Đan, không ai nói thêm gì, để cô có không gian riêng cho khoảnh
khắc này.
Đan bấm vào số điện thoại, ngón tay dừng lại một giây trên nút gọi, hơi thở chậm và sâu, như thể
đang chuẩn bị bước vào một căn phòng cô chưa từng biết trước bên trong có gì.
Cô bấm gọi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.