⚠ Chuyển tuyến. Đúng ba giờ chiều, Kỳ bước vào phòng họp nhỏ tầng cao nhất, nơi anh chưa từng đặt
chân tới trước đây.
Căn phòng khác hẳn không gian mở quen thuộc của văn phòng bên dưới: yên tĩnh, cách âm tốt, một bàn
họp bầu dục bằng gỗ thật, không phải loại bàn công nghiệp thường thấy ở các tầng khác. Đạt đã ngồi
sẵn, một mình, không có ai khác, điều khiến Kỳ vừa nhẹ nhõm vừa cảnh giác hơn.
Anh đã tưởng tượng ra nhiều kịch bản khác nhau trên đường lên tầng này: một cuộc chất vấn gay gắt,
một lời cảnh cáo trực tiếp, thậm chí một cuộc gặp có sự tham gia của phòng nhân sự để xử lý kỷ luật.
Không kịch bản nào trong đầu anh giống với cảnh tượng bình thản, gần như thân mật, đang diễn ra
trước mắt.
"Ngồi đi, Kỳ," Đạt nói, giọng thân thiện, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện. "Cảm ơn cậu đã sắp xếp
thời gian."
Kỳ ngồi xuống, giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, dù tim đang đập nhanh hơn hẳn bình thường.
"Tôi muốn nói chuyện trực tiếp với cậu về hiệu suất công việc gần đây," Đạt bắt đầu, giọng vẫn giữ
sự nhẹ nhàng, chuyên nghiệp. "Đội hạ tầng đánh giá cậu rất cao, cậu biết đấy, ESOP của cậu sắp tới
đợt vest quan trọng vào cuối năm nay."
Kỳ gật đầu, không nói gì, chờ Đạt vào vấn đề chính.
"Công ty đang trong giai đoạn nhạy cảm," Đạt tiếp tục, tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp đều đều.
"Vòng gọi vốn Series C, nếu suôn sẻ, sẽ mở ra rất nhiều cơ hội cho những người đã gắn bó, đã trung
thành với công ty từ những ngày đầu khó khăn. Tôi tin cậu là một trong số đó."
"Anh muốn nói gì, anh Đạt?" Kỳ hỏi thẳng, không muốn vòng vo thêm.
Đạt mỉm cười, nụ cười không chạm tới mắt. "Tôi chỉ muốn nhắc cậu, trong giai đoạn này, mọi hành động
của từng cá nhân đều có thể ảnh hưởng lớn tới tập thể. Một quyết định sai thời điểm, dù xuất phát từ
ý tốt, cũng có thể gây hậu quả không ai lường trước được, cho cả công ty lẫn chính người đưa ra quyết
định đó."
Câu nói không hề nhắc tới bất kỳ chi tiết cụ thể nào, không có bằng chứng nào để Kỳ có thể phản bác
hay chất vấn trực tiếp, nhưng ý nghĩa ẩn sau từng chữ rõ ràng tới mức không thể hiểu lầm được. Đây
là một lời cảnh cáo, được gói ghém khéo léo trong ngôn ngữ quản trị nhân sự thông thường.
"Tôi hiểu ý anh," Kỳ nói, giọng cố giữ bình tĩnh.
"Tốt." Đạt đứng dậy, chìa tay ra bắt, kết thúc cuộc gặp nhanh gọn như cách nó bắt đầu. "Tôi tin cậu
sẽ đưa ra những lựa chọn đúng đắn, vì lợi ích chung của tất cả mọi người."
Kỳ bắt tay, cảm giác bàn tay mình lạnh hơn hẳn bàn tay ấm áp, chắc chắn của Đạt. Anh bước ra khỏi
phòng họp, đi dọc hành lang yên tĩnh trở lại khu vực làm việc chung, đầu óc quay cuồng với những gì
vừa nghe được. Không một câu nào trong cuộc gặp có thể trích dẫn lại như một lời đe doạ rõ ràng, nếu
anh kể lại cho người khác nghe, tất cả sẽ chỉ nghe như một cuộc trò chuyện quản trị nhân sự bình
thường, và điều đó, chính nó, mới là phần đáng sợ nhất.
Ở hành lang gần thang máy, anh tình cờ chạm mặt Hân, đang đứng đợi, tay cầm một tách trà. Hai người
nhìn nhau một giây, không ai nói gì, nhưng ánh mắt của bà mang một câu hỏi ngầm, và ánh mắt của anh
mang một câu trả lời anh chưa dám nói thành lời: cuộc gặp vừa rồi đã xác nhận, một cách gián tiếp
nhưng chắc chắn, rằng những gì họ nghi ngờ về Đạt là có thật.
Kỳ về lại bàn làm việc, ngồi xuống, mở laptop, tìm lại email đã soạn từ tối trước, tay đặt trên
chuột, ngón trỏ dừng lại ngay phía trên nút gửi, một khoảng cách chỉ vài milimét nhưng dường như xa
vời hơn bất cứ điều gì anh từng đối diện trong đời.
Xung quanh anh, văn phòng vẫn hoạt động bình thường, tiếng gõ bàn phím, tiếng trao đổi công việc rì
rầm, không ai biết vừa có một cuộc gặp diễn ra ở tầng trên có thể thay đổi hoàn toàn hướng đi của
một trong ba trăm tám mươi nghìn số phận đang chờ đợi ngoài kia. Anh nhìn đồng hồ góc màn hình, còn
hai tiếng nữa mới hết giờ làm, nhưng anh biết mình sẽ không thể tập trung vào bất kỳ việc gì khác
cho tới khi đưa ra được quyết định cuối cùng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →