Tối hôm đó, Đan trải tập tài liệu VELT ra chiếc bàn nhỏ trong phòng trọ, gọi Trúc và mẹ cùng lúc qua
một cuộc gọi nhóm, thứ cô hiếm khi làm vì sợ phức tạp, nhưng lần này cô cần cả hai người cùng nghe
một lúc, không muốn phải kể lại hai lần cho hai câu chuyện có thể khác nhau.
Cô đã đọc đi đọc lại tập tài liệu suốt hai ngày qua, gạch chân những đoạn quan trọng bằng bút highlight
màu vàng, ghi chú bên lề những câu hỏi cần hỏi Diệu. Càng đọc kỹ, cô càng nhận ra văn bản này được
soạn thảo cẩn thận tới mức gần như không chừa lại kẽ hở nào cho cô, mọi điều khoản đều nghiêng về
phía bảo vệ công ty nhiều hơn bảo vệ cô.
"Con đọc kỹ chưa?" mẹ hỏi trước, giọng lo lắng qua loa điện thoại.
"Con đọc gần hết rồi mẹ," Đan đáp, mắt vẫn dán vào những dòng chữ dày đặc điều khoản pháp lý. "Số
tiền lớn lắm mẹ à. Đủ để mẹ nghỉ bớt tăng ca, đủ để lo cho Bảo học hành đàng hoàng."
Một khoảng im lặng ngắn ở đầu dây bên mẹ, rồi giọng bà cất lên, chậm rãi. "Mẹ không hiểu hết mấy cái
điều khoản đó, nhưng mẹ chỉ muốn hỏi một câu: ký xong rồi, con có phải im lặng mãi mãi không, không
được nói lại chuyện này với ai nữa à?"
"Dạ, đúng vậy."
"Vậy thì mẹ để con tự quyết," mẹ nói, giọng có phần ngập ngừng. "Mẹ chỉ nghĩ, nếu số tiền đó giúp
con với thằng Bảo sống thoải mái hơn, không phải lo nghĩ nữa, thì cũng đáng để cân nhắc. Mẹ không
muốn con khổ thêm vì chuyện này."
Trúc, từ đầu dây bên kia, lên tiếng ngay khi mẹ vừa dứt lời, giọng gay gắt hơn hẳn. "Nhưng nếu mày
ký, tụi VELT coi như huề cả làng, không ai phải chịu trách nhiệm gì hết. Còn bao nhiêu người khác
trong cái nhóm đó thì sao? Mày định để họ tự chiến đấu một mình à?"
"Tao không nói mày sai," mẹ Đan nói xen vào, giọng vẫn giữ sự điềm tĩnh. "Nhưng con bé đã khổ đủ
rồi. Nó không nợ ai phải hy sinh thêm nữa."
"Con không hy sinh," Đan cắt ngang, giọng bắt đầu run. "Con chỉ đang cố hiểu con thật sự muốn gì,
giữa tất cả những gì mọi người đang muốn cho con." Cô siết chặt cây bút highlight trong tay, nhận ra
đây có lẽ là lần đầu tiên cô nói thẳng với cả mẹ lẫn Trúc cùng lúc, không né tránh, không giảm nhẹ
cảm xúc thật của mình để làm hài lòng người nghe.
Cả hai đầu dây im lặng một lúc, để cô nói tiếp.
"Mẹ thương con nên muốn con được yên ổn. Trúc thương con nên muốn con không phải sống với cảm giác
bỏ cuộc. Con hiểu cả hai. Nhưng cuối cùng, người phải sống với quyết định này, không phải mẹ, không
phải Trúc, mà là con."
Mẹ cô thở dài nhẹ, giọng dịu lại. "Ừ, con nói đúng. Mẹ xin lỗi vì nói nhiều quá."
Trúc cũng im lặng một lúc, rồi nói, giọng bớt gay gắt hơn. "Tao xin lỗi. Tao chỉ sợ mày hối hận sau
này thôi. Nhưng đúng là quyết định của mày, tao không có quyền ép."
Cuộc gọi kết thúc sau đó không lâu, cả hai người đều dặn Đan giữ sức khoẻ, đừng thức khuya suy nghĩ
quá nhiều. Đan đặt điện thoại xuống, nhìn lại tập tài liệu trải trên bàn, gấp nó lại, chưa đưa ra
quyết định gì, chỉ cảm thấy nhẹ hơn một chút vì cuối cùng cũng đã nói ra được điều mình cần nói với
cả hai người quan trọng nhất đời mình.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ Nơ Trang Long vẫn rì rầm dù đã khuya, thi thoảng một tiếng còi xe vang
lên rồi tắt ngay, cuộc sống thường nhật của thành phố vẫn tiếp diễn ngoài kia, không chờ đợi cô đưa
ra quyết định gì cả.
Cô mở lịch điện thoại, nhìn vào ô đếm ngược tới hạn phản hồi VELT, những con số nhỏ dần theo từng
ngày, im lặng nhắc cô rằng thời gian để do dự không còn nhiều.
Cô ngồi thêm một lúc trong ánh đèn bàn, nhìn hai thứ đặt cạnh nhau trên mặt bàn nhỏ: tập tài liệu
dày với con dấu dập nổi, và một tờ giấy viết tay nhỏ hơn nhiều, con số ngày Diệu từng đưa cô từ buổi
gặp đầu tiên, giờ đã gần chạm mốc cuối. Hai tờ giấy, hai con đường, và chỉ một mình cô là người phải
chọn bước theo con đường nào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →