Trúc đi cùng Đan tới toà nhà VELT, ngồi lại ở sảnh chờ tầng trệt trong khi Đan được dẫn lên một phòng
họp nhỏ ở tầng cao, sang trọng hơn hẳn hình dung của cô về một văn phòng công ty công nghệ: bàn kính
dày, ghế da, một bức tranh trừu tượng treo trên tường, ánh đèn vàng dịu chiếu xuống từ trần.
Người phụ nữ gọi điện hôm trước đã ngồi sẵn, cùng một người đàn ông trẻ hơn, mặc vest chỉnh tề, giới
thiệu mình là đại diện phòng pháp chế. Không ai trong hai người là Đạt hay Hân, những cái tên Đan
giờ đã quen thuộc qua lời kể của Kỳ. Đây là một lớp trung gian khác, chuyên nghiệp, được huấn luyện
kỹ để không để lộ bất kỳ cảm xúc thật nào.
"Cảm ơn chị đã dành thời gian," người đàn ông nói, giọng đều đều, chuyên nghiệp. "Trước tiên, đại
diện công ty, chúng tôi muốn gửi lời xin lỗi chân thành nhất tới chị, vì những gì chị đã phải trải
qua."
Đan ngồi im, không đáp lại lời xin lỗi đó, chỉ chờ phần tiếp theo, phần cô biết chắc mới là lý do
thật của cuộc gặp này.
Người đàn ông mở một chiếc cặp da, lấy ra một tập tài liệu dày, đặt lên bàn, đẩy về phía cô. Trang
đầu tiên, dưới ánh đèn bàn, một con dấu tròn màu đỏ hiện lên nổi bật, không phải loại con dấu đóng
mực thông thường, mà là loại dập nổi, để lại một vết lõm hình tròn có thể sờ thấy được trên mặt
giấy, một chi tiết nhỏ nhưng cho thấy sự trang trọng, kỹ lưỡng công ty đã bỏ ra để soạn thảo văn bản
này.
"Đây là đề xuất bồi thường từ phía công ty," người phụ nữ nói, giọng vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh
không tì vết. "Một khoản tiền, cùng với cam kết hỗ trợ toàn diện về mặt pháp lý và tâm lý nếu chị
cần. Đổi lại, chúng tôi mong chị ký vào thoả thuận bảo mật đính kèm, cam kết không tiết lộ nội dung
cuộc gặp này, cũng như không tham gia thêm bất kỳ hoạt động khiếu nại tập thể nào liên quan tới vụ
việc."
Đan cầm tập tài liệu lên, lật qua vài trang, mắt lướt nhanh qua những con số, những điều khoản pháp
lý dài dòng cô không đọc kịp hết trong khoảnh khắc đó. Số tiền đề xuất, dù cô chưa kịp tính toán kỹ,
rõ ràng là một con số lớn, đủ lớn để thay đổi hẳn cuộc sống của cô và mẹ, đủ lớn để trả hết mọi
khoản lo lắng tài chính cô từng mang suốt nhiều năm.
"Tôi cần thời gian đọc kỹ," cô nói, giữ đúng lời dặn của Diệu, cố giữ giọng không run.
"Dĩ nhiên," người đàn ông đáp ngay, không hề tỏ ra khó chịu. "Chúng tôi hiểu đây là một quyết định
quan trọng. Chị có thể mang về, nhưng chúng tôi mong nhận được phản hồi trong vòng hai tuần, để đảm
bảo tính hiệu lực của đề xuất."
Đan gật đầu, cất tập tài liệu vào túi, cảm giác nó nặng hơn hẳn trọng lượng vật lý thật của nó. Cô
đứng dậy, bắt tay xã giao với cả hai người, rồi bước ra khỏi phòng họp, đi dọc hành lang sang trọng
với thảm trải sàn dày, những bức tranh treo tường im lặng theo dõi bước chân cô.
Trong thang máy đi xuống, cô mở túi, nhìn lại tập tài liệu một lần nữa, ngón tay chạm nhẹ vào vết
lõm hình tròn của con dấu dập nổi trên trang đầu.
Cô nhớ tới lời Diệu từng nói về những lời xin lỗi được viết ra để đóng một cánh cửa, không phải để
mở nó. Tờ giấy trong tay cô, với tất cả sự trang trọng, tất cả sự chuyên nghiệp toát ra từ từng chi
tiết nhỏ, chính là loại xin lỗi đó: được thiết kế kỹ lưỡng để khép lại mọi thứ, không phải để thật sự
sửa chữa bất cứ điều gì.
Cô nghĩ tới số tiền, tới việc nó có thể giúp mẹ nghỉ bớt giờ tăng ca, có thể lo cho Bảo học hành đàng
hoàng hơn, có thể mua cho chính cô một sự yên ổn cô chưa từng có suốt bảy năm qua. Rồi cô nghĩ tới
Kỳ, tới tờ giấy Hân đã đẩy qua bàn cho anh, tới cuốn sổ đếm ngược của Diệu, tới ba trăm tám mươi
nghìn người khác có lẽ cũng đang, hoặc sắp, nhận được một tập tài liệu tương tự thế này, mỗi người
một con số khác nhau, cùng một cánh cửa đang chờ được đóng lại.
Cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, Trúc đứng bật dậy ngay khi thấy cô, ánh mắt lo lắng dò hỏi. Đan chỉ
lắc đầu nhẹ, chưa muốn nói gì ngay, chỉ đưa tay ra nắm lấy tay bạn, bước ra khỏi toà nhà, mang theo
tập tài liệu nặng trong túi và một quyết định cô biết mình sẽ phải đưa ra, không ai có thể đưa ra
thay mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →