Chiều thứ Hai, khi Đan đang chỉnh sửa những chi tiết cuối cùng cho một dự án mới ở Muối Studio, điện
thoại rung lên một cuộc gọi từ số máy lạ, đầu số cố định, không giống số di động của phóng viên hay
người quen.
Cô bước ra ngoài hành lang văn phòng, tránh xa bàn làm việc để không ai nghe thấy, bắt máy, giọng
cảnh giác. "A lô?"
"Chào chị Đan, tôi gọi từ phòng Chăm sóc khách hàng cấp cao của VELT," một giọng nữ điềm tĩnh, chuyên
nghiệp cất lên, khác hẳn giọng máy tự động cô từng nghe những ngày đầu. "Xin lỗi vì làm phiền chị
trong giờ làm việc."
Đan siết chặt điện thoại, cảm giác một sự cảnh giác lập tức dâng lên. "Vâng, tôi nghe."
"Chúng tôi muốn mời chị tới một buổi gặp trực tiếp, để trao đổi về những gì đã xảy ra, với tinh thần
thiện chí từ phía công ty." Giọng nói đều đều, được luyện tập kỹ, không để lộ chút cảm xúc nào. "Chị
có thể sắp xếp thời gian trong tuần này được không?"
"Gặp để làm gì cụ thể?" Đan hỏi thẳng, không muốn để bị dẫn dắt bởi những câu chữ mơ hồ.
"Chúng tôi sẽ trao đổi chi tiết hơn khi gặp trực tiếp," người kia đáp, giọng vẫn giữ nguyên sự lịch
sự không tì vết. "Đây là cuộc gặp riêng, không liên quan tới nhóm khiếu nại chung, xin chị hiểu cho."
Đan im lặng một lúc, đầu óc quay cuồng cân nhắc. Cô nhớ lời Diệu từng dặn, rằng công ty có thể sẽ tìm
cách tiếp cận riêng lẻ từng nạn nhân, tách họ ra khỏi nhóm chung để dễ xử lý hơn. Đây có vẻ chính là
điều đó, xảy ra sớm hơn cô nghĩ.
"Tôi cần thời gian sắp xếp," cô nói, cố giữ giọng bình thản. "Tôi sẽ gọi lại xác nhận."
Người kia đồng ý, đọc cho cô một số điện thoại nội bộ để liên lạc lại, giọng vẫn giữ nguyên sự lịch
sự chuyên nghiệp không một chút gợn sóng, như thể đang mời cô tới một buổi giới thiệu sản phẩm bình
thường, không phải một cuộc gặp có thể quyết định phần lớn phần đời còn lại của cô.
Sau khi cúp máy, cô lập tức gọi cho Diệu, kể lại toàn bộ cuộc gọi, từng chi tiết nhỏ nhất mình còn
nhớ được, kể cả giọng điệu điềm tĩnh khác thường của người phụ nữ ở đầu dây, thứ khiến cô cảm thấy
bất an hơn bất kỳ lời đe doạ trực tiếp nào.
"Đúng như chị lo," Diệu nói, giọng nghiêm túc hơn hẳn. "Họ đang thử tiếp cận riêng. Em nên đi gặp,
nhưng phải chuẩn bị thật kỹ trước."
"Chị nghĩ em nên nói gì?"
"Đừng nói gì nhiều, chủ yếu là nghe," Diệu dặn. "Đừng ký bất cứ giấy tờ nào tại chỗ, dù họ có thúc
giục tới đâu. Nếu họ đưa tài liệu, cứ nói cần thời gian đọc kỹ, mang về nhờ luật sư xem trước khi
quyết định bất cứ điều gì."
"Em sợ," Đan thú nhận, giọng nhỏ lại. "Em sợ họ sẽ đưa ra một cái gì đó khiến em khó từ chối. Tiền
bạc, hay một lời hứa gì đó, mà em không đủ vững để nói không."
"Chị hiểu," Diệu nói, giọng dịu xuống. "Nhưng em nhớ, bất kể họ đưa ra điều gì, em không cần quyết
định ngay tại chỗ. Đó là quyền của em, không ai được ép em bỏ qua quyền đó."
Đan gật đầu, dù Diệu không nhìn thấy, cảm giác được trấn an phần nào. Cô hẹn lại với phía VELT vào
buổi tối, chọn một ngày trong tuần sau, cố kéo dài thời gian chuẩn bị tinh thần nhiều nhất có thể.
Trước khi cúp máy, Diệu dặn thêm cô nên rủ một người đi cùng, đứng ngoài chờ, để không phải một mình
đối diện toà nhà đó, dù không được vào cùng phòng họp.
Đặt điện thoại xuống, cô mở lịch, đánh dấu ngày hẹn bằng một chấm đỏ nhỏ. Nhìn kỹ hơn, cô nhận ra
ngày đó rơi đúng vào tuần có một ngày khác cô vẫn luôn nhớ rõ mỗi năm, dù năm nay cô gần như đã quên
mất nó đang tới gần: sinh nhật của chính mình.
Cô ngồi lặng nhìn vào lịch một lúc, thấy buồn cười một cách chua chát: mọi năm, tới gần ngày này, cô
thường bận rộn nghĩ xem sẽ ăn gì, đi đâu với Trúc, mua gì cho mình. Năm nay, thứ duy nhất cô nghĩ tới
khi nhìn vào ô lịch đó là một cuộc gặp với những người đại diện cho công ty đã lật tung bảy năm đời
mình ra giữa đường.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →