Giờ nghỉ trưa thứ Hai, Kỳ ở lại bàn làm việc thay vì xuống ăn cùng đồng nghiệp như thường lệ, viện
cớ còn việc gấp cần hoàn thành. Văn phòng vắng dần khi mọi người lần lượt kéo nhau xuống căng tin,
tiếng cười nói xa dần theo từng bước chân, để lại một sự yên tĩnh hiếm hoi giữa ban ngày, thứ anh
cần để tập trung hoàn toàn vào việc đang làm.
Anh mở bản nháp email đã lưu từ tối hôm gọi cho cha, đọc lại từng câu, giờ bổ sung thêm nhiều chi
tiết mới: đoạn log truy cập bất thường, tên nhãn nội bộ "raw-authentic-tag", và quan trọng nhất, bản
scan tờ giấy Hân đưa, bằng chứng chỉ đạo miệng của Đạt được ghi lại qua chính lời kể của người đã
thực hiện nó.
Anh sắp xếp lại toàn bộ tài liệu theo trình tự thời gian, cố trình bày sao cho mạch lạc, dễ hiểu với
một người không rành kỹ thuật như Diệu hay Đan. Công việc này đòi hỏi sự cẩn trọng gấp bội phần
những gì anh từng làm ở vị trí kỹ sư hạ tầng, vì mỗi câu chữ giờ đây không chỉ là mô tả một hệ thống,
mà có thể trở thành bằng chứng trước một cơ quan pháp luật.
Anh nhìn vào email đã soạn gần hoàn chỉnh, tay đặt trên bàn phím, ngón trỏ lơ lửng phía trên nút gửi.
Một khi nhấn nút này, mọi thứ sẽ không thể quay lại. Anh sẽ chính thức trở thành người tố cáo công
ty mình đang làm việc, dựa trên tài liệu anh không có quyền chính thức thu thập theo đúng quy trình
nội bộ.
Anh nghĩ tới ESOP sắp tới hạn vest, tới năm năm gây dựng sự nghiệp ở đây, tới việc tìm một công việc
mới sẽ khó khăn ra sao nếu bị công ty cũ đưa vào danh sách đen trong ngành công nghệ vốn dĩ không
lớn, ai cũng ít nhiều biết nhau.
Nhưng rồi anh nghĩ tới câu nói của cha, tới hình ảnh Hân run tay đẩy tờ giấy qua bàn, tới ba trăm tám
mươi nghìn con người đang chờ một điều gì đó thay đổi mà chính họ không biết phải trông cậy vào ai.
Anh mở lại tấm ảnh mẹ trên điện thoại, nhìn một lúc lâu, nhớ tới cảm giác bất lực năm hai mươi tuổi
khi không làm được gì trước sự im lặng của bệnh viện tư năm đó. Lần này anh có quyền lực thật, có
bằng chứng thật, có một khả năng thật để thay đổi kết cục. Câu hỏi không còn là anh có thể hay
không, mà là anh có dám trả giá cho điều đó hay không.
Anh chưa bấm gửi. Anh đóng laptop lại, quyết định cần thêm một đêm nữa để chắc chắn, không phải vì
còn nghi ngờ tính xác thực của tài liệu, mà vì anh muốn chắc chắn mình đưa ra quyết định này bằng lý
trí tỉnh táo, không phải bằng một phút bốc đồng có thể hối hận sau này.
Đúng lúc đó, một thông báo lịch họp mới hiện lên góc màn hình, gửi trực tiếp từ trợ lý của Đạt, không
có tiêu đề cụ thể, chỉ ghi vỏn vẹn một chữ: "Quan trọng." Thời gian: ba giờ chiều nay, phòng họp nhỏ
tầng cao nhất, nơi thường chỉ dùng cho các cuộc họp cấp lãnh đạo.
Kỳ nhìn vào thông báo, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Anh chưa từng được mời vào phòng họp đó, và
anh không tin đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên, xảy ra đúng lúc anh vừa hoàn thiện bộ tài liệu có thể
đe doạ trực tiếp tới người đang gửi lời mời họp này. Anh cố nhớ lại xem gần đây mình có làm gì bất
cẩn không, có truy vấn nào để lại dấu vết rõ ràng hơn mức anh tưởng, nhưng không tìm ra manh mối cụ
thể nào, chỉ có cảm giác bất an mơ hồ cứ lớn dần.
Anh nhìn quanh văn phòng, tự hỏi liệu có ai đó đã để ý những gì anh làm suốt mấy tuần qua, hay đây
chỉ là một cuộc họp thông thường trùng hợp về thời điểm, không liên quan gì tới những gì anh đang
âm thầm chuẩn bị.
Anh gõ lại lời mời họp, xác nhận tham dự, tay vẫn còn run nhẹ. Trước khi rời bàn làm việc đi ăn trưa
muộn, anh lưu một bản sao dự phòng của toàn bộ tài liệu vào một tài khoản lưu trữ cá nhân, ngoài
tầm với của bất kỳ ai trong công ty, một biện pháp phòng xa cuối cùng trước khi bước vào buổi chiều
mà anh linh cảm sẽ không hề đơn giản.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →