Sáng thứ Bảy, văn phòng nhỏ của Diệu chật kín người hơn hẳn buổi gặp mặt đầu tiên. Diệu đã kê thêm
ghế, xếp gọn tủ hồ sơ để có thêm chỗ đứng cho những người tới sau.
Đan tới sớm, giúp Diệu sắp xếp bàn ghế, nhận ra không khí hôm nay khác hẳn những lần trước: nghiêm
trang hơn, ít tiếng cười đùa xã giao hơn, mọi người ngồi vào chỗ với vẻ mặt tập trung của những
người sắp bước vào một cuộc họp quan trọng thật sự, không còn là buổi gặp mặt làm quen nữa.
Cô nhận ra vài gương mặt quen từ buổi gặp đầu tiên: cô gái từng đeo khẩu trang kín, giờ chỉ đeo một
chiếc khẩu trang mỏng hơn, để lộ đôi mắt bớt hoảng loạn hơn trước; người đàn ông trung niên với chiếc
túi xách, giờ ngồi thẳng lưng hơn, không còn siết chặt quai túi như lần trước. Có thêm vài gương mặt
mới, tổng số người trong phòng đã tăng gần gấp đôi so với buổi gặp đầu.
Diệu đứng lên khi phòng đã đông đủ, tay cầm cuốn sổ da đỏ quen thuộc, mở ra trước mặt mọi người lần
đầu tiên kể từ khi Đan quen biết bà.
"Trước khi vào việc chính, chị muốn cho mọi người xem cái này," Diệu nói, đưa cuốn sổ lên, lật tới
một trang đầy những con số viết tay bằng bút mực đỏ, xếp thành một cột dài, mỗi dòng gạch chéo một
đường nhỏ, như một cách đánh dấu ngày đã qua.
"Đây là cách chị đếm ngược thời gian, kể từ ngày Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân có hiệu lực, tới hạn
chót nộp đơn khiếu nại chính thức cho từng trường hợp cụ thể." Bà chỉ vào những con số, giọng đều
đều nhưng có sức nặng. "Chị làm bằng tay, không dùng phần mềm nhắc lịch, vì chị muốn tự mình cảm
nhận thời gian đang trôi, không để một cái chuông báo vô hồn làm việc đó thay mình."
Cả phòng im lặng, nhìn vào cuốn sổ, những con số nhỏ dần theo từng dòng, như một chiếc đồng hồ cát
hữu hình đang chảy trước mắt mọi người.
"Luật mới quá, tám tháng thôi," Diệu nói tiếp. "Chưa có ai đi trước chúng ta để tạo án lệ. Điều đó
nghĩa là mọi thứ chúng ta làm từ giờ, cách chúng ta viết đơn, cách chúng ta trình bày bằng chứng,
cách chúng ta lập luận, đều có thể trở thành khuôn mẫu cho những vụ sau này, dù chúng ta thắng hay
thua."
Một người trong nhóm, giọng lo lắng, hỏi liệu có khả năng thua kiện không.
"Có," Diệu trả lời thẳng thắn, không né tránh. "Khả năng đó có thật. Luật chưa đủ rõ ràng ở một số
điểm, đặc biệt là việc dùng dữ liệu nội bộ để huấn luyện công nghệ của chính công ty, chưa có toà án
nào từng phải xử lý câu hỏi đó theo luật mới này." Bà dừng lại, nhìn quanh phòng một lượt. "Nhưng chị
tin, dù thắng hay thua, việc chúng ta cùng đứng ra, cùng nói rõ ràng điều gì đã xảy ra, tự nó đã có
giá trị. Chúng ta không có án lệ để dựa vào."
Bà gấp cuốn sổ lại, đặt xuống bàn, giọng chậm rãi, từng chữ rõ ràng, như đã chuẩn bị sẵn câu này từ
trước.
"Điều đó không có nghĩa chúng ta không có luật. Nó có nghĩa chúng ta sẽ là người viết ra cách hiểu
đầu tiên."
Câu nói lan toả trong phòng một sự im lặng khác, không còn là im lặng lo lắng, mà là im lặng của
những người vừa nhận ra mình đang đứng ở một vị trí quan trọng hơn họ từng nghĩ, không chỉ là nạn
nhân đi đòi công bằng cho riêng mình, mà là những người đang đặt viên gạch đầu tiên cho một con
đường người khác sẽ đi theo sau.
Đan nhìn quanh phòng, thấy ánh mắt của những người xa lạ chỉ vài tuần trước, giờ đều mang một vẻ
quyết tâm giống nhau, dù mỗi người vẫn còn nỗi sợ riêng chưa nguôi. Cô cảm thấy mình đang là một phần
của điều gì đó lớn hơn bản thân, lần đầu tiên kể từ đêm rạng sáng cô đếm ba trăm tám mươi mốt video.
Buổi họp kéo dài thêm gần một tiếng nữa, Diệu phân công từng phần việc cụ thể: ai sẽ giúp thu thập
thêm email cũ, ai sẽ liên hệ thêm những nạn nhân khác chưa dám lên tiếng, ai sẽ chuẩn bị lời khai
bằng văn bản. Khi buổi họp kết thúc, mọi người ra về với những tờ giấy phân công trên tay, không còn
là những cá nhân rời rạc, mà đã trở thành một nhóm có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →