🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đó, Đan đang ngồi soạn lại vài email cũ theo yêu cầu của Diệu thì điện thoại reo lên một cuộc

gọi, số máy lạ, không lưu trong danh bạ.

Cô do dự một lúc trước khi bắt máy, gần đây nhiều số lạ gọi tới đều là phóng viên muốn phỏng vấn hoặc

những kẻ hiếu kỳ tìm cách trêu chọc. Nhưng lần này, một linh cảm mơ hồ khiến cô bắt máy. Có lẽ vì giờ

gọi bất thường, gần mười một giờ đêm, không giống giờ giấc thông thường của phóng viên hay người bán

hàng.

"A lô?" cô lên tiếng, giọng cảnh giác.

Vài giây im lặng ở đầu dây bên kia, chỉ nghe tiếng thở nhẹ, rồi một giọng nữ trẻ, ngập ngừng, cất

lên.

"Chị Đan... em xin lỗi vì gọi đường đột thế này. Em xin số của chị từ một người trong nhóm hỗ trợ,

em... em không biết nên nói sao để chị không thấy sợ."

Đan ngồi thẳng lưng lên, tim đập nhanh hơn. Giọng này khác hẳn những cuộc gọi từ phóng viên hay

người lạ trước đó, có một sự chân thành run rẩy trong từng chữ, không giống ai đang cố khai thác

thông tin.

"Em là ai?" Đan hỏi, giọng vẫn giữ khoảng cách cần thiết.

"Em... em xin phép chưa nói tên được, mong chị thông cảm." Giọng đầu dây bên kia nhỏ hơn nữa. "Em

là người đã gửi cho chị mấy tin nhắn trước đây. Ghi chú người xem, chị còn nhớ không?"

Đan im lặng một lúc, nhận ra ngay, cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm khi lần đầu nghe được giọng

nói thật của người đã âm thầm dõi theo cô qua chữ viết suốt nhiều tuần qua.

"Anh... không, em là con gái à?" Đan hỏi, nhận ra mình chưa từng biết cả giới tính của người này.

"Dạ, em là con gái." Một tiếng cười khẽ, ngượng ngùng, vang lên rồi tắt ngay. "Em xin lỗi, chắc chị

bất ngờ lắm."

"Ừ, có hơi bất ngờ," Đan thừa nhận, giọng dịu xuống một chút. "Sao hôm nay em lại gọi, thay vì nhắn

tin như mọi lần?"

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, đủ lâu để Đan tưởng cuộc gọi đã bị ngắt, trước khi giọng nói

vang lên trở lại, chậm hơn, như đang cố chọn từng từ cẩn thận.

"Em nghĩ, có những điều gõ chữ không nói hết được. Em muốn chị nghe giọng thật của em, dù em chưa

sẵn sàng cho chị biết tên."

"Được," Đan nói, cố giữ giọng bình thản. "Vậy em muốn nói gì?"

"Em muốn thú nhận một chuyện," giọng nói kia run lên rõ rệt. "Em không chỉ xem video của chị vì tò

mò. Có một khoảng thời gian, cách đây không lâu, em cũng rất khó khăn, kiểu... không muốn sống nữa

kiểu đó. Em không dám nói với ai, kể cả gia đình. Rồi em xem được video của chị, nghe cách chị nói

về những điều mình sợ, mình xấu hổ, và em thấy mình bớt cô đơn hơn một chút. Em biết nghe kỳ cục,

nhưng video của chị, dù không phải nói cho em nghe, lại giúp em qua được một giai đoạn tệ."

Đan ngồi lặng, cảm giác một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên, vừa xót xa cho người lạ ở đầu dây bên

kia, vừa nhận ra một điều mới: những gì cô từng nghĩ chỉ là lời độc thoại riêng tư, hoá ra đã chạm

tới một người mà cô chưa từng biết mặt, theo một cách cô chưa từng tưởng tượng.

"Cảm ơn em đã nói với chị điều đó," Đan nói, giọng chân thành. "Chị mừng vì em đã vượt qua được."

"Em xin lỗi vì đã xem lén như vậy," giọng nói kia nghẹn lại. "Em biết em không có quyền."

"Em tên gì?" Đan hỏi, nhẹ nhàng, không ép buộc.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, tiếng thở nhẹ trở nên gấp gáp hơn, rồi một tiếng tách vang lên,

cuộc gọi đột ngột kết thúc.

Đan nhìn màn hình điện thoại đã tắt, ngồi lặng một lúc lâu trong bóng tối căn phòng, không biết nên

gọi lại hay để mọi thứ dừng ở đó, chờ tới khi người lạ kia sẵn sàng bước ra khỏi bóng tối bằng chính

nhịp độ của riêng mình.

Cô lưu lại số điện thoại vừa gọi vào danh bạ, đặt tên tạm là "Giọng nói", không phải để tiện liên

lạc, mà như một cách giữ lại bằng chứng rằng cuộc gọi đó có thật, không phải một ảo giác trong đầu

cô giữa những ngày căng thẳng triền miên. Cô đặt điện thoại lên bàn, đi rửa mặt, cố lấy lại nhịp thở

bình thường, nhưng đầu óc cứ quay lại câu nói cuối cùng chưa kịp trả lời trước khi cuộc gọi bị cắt

ngang, một câu hỏi đơn giản đến mức cô không ngờ lại khó trả lời tới vậy đối với người ở đầu dây

bên kia.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →