Hân nhắn tin cho Kỳ vào buổi chiều, ngắn gọn, khác hẳn phong cách công việc thường ngày của bà: "Tối
nay rảnh không? Có chuyện muốn nói, không phải việc công ty."
Kỳ tới đúng địa điểm hẹn, một quán ăn bình dân gần công ty, nơi công nhân viên các văn phòng xung
quanh hay ghé ăn tối muộn, bàn ghế nhựa xếp sát nhau, tiếng ồn ào đủ để hai người có thể nói chuyện
mà không sợ ai để ý. Anh chọn quán này có lý do: không gian đông đúc, ồn ào lại là nơi an toàn nhất
để nói chuyện riêng tư, không ai trong đám đông bận rộn với bát cơm của mình còn tâm trí để ý tới
bàn bên cạnh.
Hân đã ngồi sẵn khi anh tới, gọi hai bát cơm nhưng chưa đụng đũa, đèn huỳnh quang trên trần hắt
xuống khuôn mặt bà một quầng sáng lạnh, làm nổi rõ hơn những nếp nhăn mệt mỏi quanh mắt.
"Cảm ơn anh đã tới," bà nói, giọng khàn hơn thường ngày.
Kỳ ngồi xuống, không hỏi vội, để bà tự chọn thời điểm bắt đầu.
Hân im lặng một lúc lâu, tay xoay xoay đôi đũa chưa mở ra khỏi bao giấy, rồi cuối cùng cũng lên
tiếng, giọng đều đều như đang cố giữ mình không vỡ ra giữa chừng.
"Tôi là người cấu hình quyền truy cập cho lô dữ liệu đó," bà nói thẳng, không vòng vo thêm nữa. "Tôi
biết anh đang tìm hiểu chuyện này. Tôi không muốn anh phải mất công đoán mò thêm nữa."
Dù đã đoán trước phần nào, Kỳ vẫn cảm thấy một cú sốc nhẹ khi nghe chính lời thừa nhận. Anh không nói
gì, chỉ gật đầu nhẹ, ra hiệu bà tiếp tục.
"Đầu quý này, Đạt gọi tôi lên, nói miệng, không văn bản, rằng cần đưa 'Vệt Riêng' vào diện thu thập
cho một dự án nội bộ, nói đây là 'tài sản đang bị lãng phí'." Hân kể, giọng chậm rãi, như đang cố
nhớ lại chính xác từng chi tiết. "Tôi biết ngay điều đó không đúng quy trình, không đúng cam kết
công ty đã hứa với người dùng. Tôi nói với anh ấy vậy, anh ấy nói sẽ lo phần pháp lý, tôi chỉ cần
làm đúng phần kỹ thuật."
"Chị có thể từ chối," Kỳ nói, không phải để trách, chỉ để hiểu rõ hơn.
"Tôi biết." Hân cười khẽ, một nụ cười cay đắng. "Nhưng anh biết tôi nuôi con một mình. Lương tôi là
nguồn sống duy nhất của hai mẹ con. Tôi không có khoản dự phòng nào lớn, không có ai đứng sau lưng
nếu tôi mất việc. Tôi tự nhủ, nếu tôi không làm, người khác cũng sẽ làm thôi, và ít nhất tôi còn có
thể làm nó 'an toàn' hơn một chút."
Bà dừng lại, nhìn xuống bát cơm chưa động đũa, giọng nhỏ hẳn. "Nhưng không có cách nào làm một việc
sai trở nên an toàn cả. Tôi biết vậy ngay từ đầu, chỉ là tôi không dám thừa nhận với chính mình."
Kỳ ngồi im, để khoảng lặng đó tồn tại, không vội lấp đầy bằng lời an ủi hay phán xét.
"Tôi không xin anh tha thứ," Hân nói tiếp, "vì tôi biết mình không xứng đáng được tha thứ dễ dàng
vậy. Tôi chỉ không giữ nổi nó trong đầu nữa. Mỗi lần nhìn con, tôi lại nghĩ tới ba trăm tám mươi
nghìn đứa trẻ, người lớn nào đó, cũng đang có một người mẹ, một người con lo lắng như tôi đang lo
cho con tôi."
Bà mở túi xách, lấy ra một tờ giấy đã gấp làm tư, đẩy về phía Kỳ, tay run nhẹ.
"Đây là bản in email chỉ đạo của Đạt, tôi giữ lại phòng thân từ đầu, không nghĩ có ngày sẽ đưa cho
ai. Anh cầm đi. Tôi không giữ nổi nó trong đầu nữa, và tôi nghĩ, giờ đây, nó nên ở trong tay một
người dám làm gì đó với nó, không phải trong tay một người chỉ biết sợ hãi."
Kỳ cầm lấy tờ giấy, chưa mở ra đọc ngay, chỉ nhìn Hân, thấy bà cuối cùng cũng gắp một miếng cơm đưa
lên miệng, như vừa trút được một gánh nặng đã đè lên vai bà suốt nhiều tuần.
"Chị định làm gì tiếp theo?" anh hỏi, giọng nhẹ hơn hẳn lúc trước.
"Tôi không biết." Hân lắc đầu, mắt đỏ hoe nhưng không khóc hẳn. "Tôi không đủ can đảm để tự đứng ra
công khai, tôi sợ, sợ mất việc, sợ ảnh hưởng tới con tôi hơn cả sợ bị phán xét. Tôi chỉ muốn đưa cho
anh sự thật, còn anh làm gì với nó, là lựa chọn của anh, tôi không có quyền yêu cầu gì thêm."
Kỳ gật đầu, cất tờ giấy vào túi trong áo khoác, cẩn thận như đang cất giữ một thứ dễ vỡ. Anh không
hứa hẹn gì, chỉ nói một câu ngắn trước khi cả hai lặng lẽ ăn hết phần cơm còn lại trong im lặng:
"Cảm ơn chị đã tin tôi."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →