🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

⚠ Chuyển tuyến. Cùng buổi sáng thông cáo báo chí gây xôn xao, Kỳ có mặt ở văn phòng sớm hơn thường

lệ, muốn tránh không khí bàn tán ồn ào chắc chắn sẽ tràn ngập khắp các bàn làm việc.

Anh vào khu pantry nhỏ pha cà phê, định mang về bàn làm một mình, thì Hân bước vào, tay cầm cốc nước

đã cạn, có vẻ cũng đang tìm một khoảng lặng trước khi ngày làm việc chính thức bắt đầu.

Khu pantry nhỏ, chỉ đủ chỗ cho hai máy pha cà phê và một chiếc tủ lạnh mini, thường ồn ào tiếng người

qua lại giờ cao điểm, nhưng giờ này còn sớm, chỉ có hai người, tiếng máy pha cà phê rì rào phá vỡ sự

im lặng gượng gạo giữa họ.

Một đồng nghiệp khác thò đầu vào, nhắc Hân về một báo cáo cần nộp trong sáng nay. Hân gật đầu, tay

vẫn cầm điện thoại, đáp lại nửa vời: "Được rồi, tôi làm... con tôi mấy giờ tan học nhỉ, để tôi coi

lại giờ." Người đồng nghiệp nhìn bà một thoáng ngạc nhiên rồi rút đi, không hỏi thêm.

Hai người đứng cạnh nhau bên máy pha cà phê, im lặng một lúc, không khí gượng gạo hơn hẳn những lần

gặp thông thường trước đây.

"Chị đọc thông cáo sáng nay chưa?" Kỳ hỏi, cố giữ giọng tự nhiên, như một câu hỏi công việc bình

thường.

"Rồi." Hân đáp gọn, mắt không rời màn hình điện thoại đang mở, một ứng dụng định vị nhỏ hiện một

chấm xanh di chuyển chậm trên bản đồ, có lẽ là xe đưa đón của trường con trai bà. "Viết hay lắm.

Phòng truyền thông chắc thức cả đêm để chọn từng chữ."

Giọng chua chát trong câu nói đó khiến Kỳ chú ý. Anh liếc nhìn bà, thấy quầng thâm dưới mắt còn đậm

hơn lần trước, tóc búi vội, vài sợi loà xoà không được chải gọn như thường ngày.

"Chị ổn không?" anh hỏi, câu hỏi thật lòng hơn là xã giao.

Hân cười nhạt, một tiếng cười không có chút vui nào. "Ổn chứ. Ai mà chẳng ổn được, phải không?"

Kỳ không đáp, chỉ đứng yên, để khoảng lặng đó tự nó làm việc. Anh học được từ nghề của mình rằng đôi

khi im lặng đúng lúc lại khiến người khác nói ra nhiều hơn bất kỳ câu hỏi dồn dập nào.

Hân thở dài, đặt cốc nước xuống bàn, hai tay ôm lấy cánh tay mình như đang cố giữ ấm dù trong phòng

không hề lạnh.

"Con tôi hỏi tôi tối qua, sao dạo này mẹ hay quên đón con đúng giờ," bà nói, giọng nhỏ hẳn. "Tôi

không biết trả lời sao. Không lẽ nói với một đứa sáu tuổi là mẹ đang bận lo sợ mất việc vì một

chuyện mẹ không nên làm."

Câu nói đó khiến Kỳ đứng sững lại một giây, cảm giác vừa chạm vào đúng thứ mình đang tìm kiếm, vừa

không hề thấy vui vì điều đó. Trước mặt anh không phải một kẻ phản diện lạnh lùng, mà là một người

mẹ đang kiệt sức, đang tự dằn vặt chính mình.

Anh nhớ tới hình ảnh Hân mọi khi ở văn phòng: luôn chỉn chu, luôn đúng giờ, luôn là người đầu tiên

trả lời email trong các nhóm chat công việc. Sự sụp đổ nhỏ, âm thầm này, chỉ lộ ra qua vài sợi tóc

loà xoà và một câu than thở buột miệng, khiến anh nhận ra mình đã đánh giá sai mức độ nặng nề mà

người phụ nữ này đang phải gánh, dù chưa biết rõ gánh nặng đó cụ thể là gì.

"Chị..." anh bắt đầu, rồi dừng lại, chọn từ cẩn thận hơn. "Chị đang gặp áp lực gì vậy?"

Hân nhìn anh, ánh mắt dò xét một lúc lâu, như đang cân nhắc có nên tin anh hay không. Cuối cùng bà

lắc đầu, thu mình lại, giọng trở nên phòng thủ.

"Không có gì đâu. Cảm ơn anh hỏi thăm." Bà quay đi, định bước ra khỏi pantry, rồi dừng lại ở cửa,

quay đầu nhìn anh một lần nữa, ánh mắt không rời màn hình định vị con.

"Anh định làm gì với những gì anh biết, Kỳ?"

Câu hỏi đó bật ra đột ngột, không có ngữ cảnh dẫn dắt nào, khiến Kỳ chết lặng vài giây trước khi kịp

định thần lại được. Anh chưa từng nói với Hân, chưa từng để lộ với bất kỳ ai trong công ty rằng mình

đang lần theo một manh mối liên quan tới lô dữ liệu bị rò rỉ, vậy mà câu hỏi của bà lại đi thẳng vào

đúng điều đó, như thể bà đã đoán được từ lâu, hoặc tệ hơn, đã biết chắc từ trước.

"Chị nói vậy là sao?" anh hỏi ngược lại, cố giữ giọng bình thản, dù tim đang đập nhanh hơn hẳn.

Hân không trả lời ngay, chỉ nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt vừa dò xét vừa như đang cầu xin một điều

gì đó không thành lời, rồi quay người bước đi thật nhanh về phía dãy bàn làm việc, để lại Kỳ đứng

một mình giữa khu pantry với ly cà phê đã nguội bớt trong tay.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →