Đan mở điện thoại ngay khi thức dậy, không giống thói quen tránh né gần đây, vì tin nhắn của Diệu tối
qua khiến cô không thể chờ tới giờ hẹn gọi mới biết chuyện gì.
Trang tin tức đầu tiên cô lướt qua đã có câu trả lời, không cần chờ Diệu giải thích. VELT vừa đăng
một thông cáo báo chí chính thức, dài hơn hẳn những lần trước, có logo công ty trang trọng, có chữ ký
điện tử của bộ phận truyền thông.
Cô đọc lướt qua, rồi đọc lại chậm hơn, từng câu một. Thông cáo thừa nhận có "sự cố kỹ thuật ảnh hưởng
tới một số tài khoản người dùng", nhưng khẳng định chắc nịch rằng đây là "lỗi cấu hình hệ thống mang
tính ngẫu nhiên, phát sinh trong quá trình nâng cấp hạ tầng lưu trữ", không hề nhắc một chữ nào tới
khảo sát, tới lô dữ liệu cụ thể, tới bất kỳ quyết định nội bộ nào đứng sau.
Đan đọc đi đọc lại đoạn "mang tính ngẫu nhiên" đó, cảm giác tức giận dâng lên nhanh hơn cả nỗi sợ.
Cô biết, nhờ Kỳ, nhờ Diệu, rằng câu chuyện thật không hề đơn giản như vậy. Nhưng với công chúng, với
hàng triệu người chỉ đọc lướt qua thông cáo này, đây sẽ là phiên bản sự thật duy nhất họ tiếp nhận.
Cô mở nhóm kín, thấy không khí đã sục sôi từ sớm, hàng chục bình luận đổ vào chỉ trong vài giờ. Có
người giận dữ, gọi thông cáo là "trò hề", có người lo lắng vì sợ công chúng sẽ tin vào lời giải thích
chính thức, khiến cuộc chiến đòi công bằng của họ trở nên khó khăn hơn.
Cô kéo xuống đọc thêm, thấy có người chụp lại phần bình luận bên dưới bài đăng chính thức của VELT
trên mạng xã hội: phần lớn công chúng, không biết gì về khảo sát hay lô dữ liệu, đã bắt đầu tin theo
đúng câu chuyện "lỗi ngẫu nhiên", một số còn quay sang chỉ trích những người vẫn tiếp tục lên tiếng
là "làm quá", là "cứ thích drama mãi không chịu bỏ qua". Đan đọc những dòng đó, cảm giác như đang
chứng kiến sự thật bị lật ngược ngay trước mắt mình, chậm rãi nhưng chắc chắn, mà cô không có cách
nào ngăn lại.
"Bọn mình biết rõ hơn," một người viết, "nhưng bọn mình không có cách nào chứng minh mà không làm lộ
người đã cung cấp thông tin cho mình."
Đan hiểu ngay người đó đang nói tới Kỳ, dù không ai gọi thẳng tên trong nhóm. Cô cảm thấy một áp lực
mới: giữ bí mật để bảo vệ Kỳ, đồng thời phải tìm cách phản bác một câu chuyện chính thức đang được
hàng triệu người đọc mà không có bằng chứng công khai nào trong tay.
Cô gõ vào ô soạn bài đăng, viết một đoạn ngắn kêu gọi mọi người bình tĩnh, chờ hướng dẫn từ Diệu
trước khi hành động riêng lẻ, sợ rằng phản ứng vội vàng sẽ làm hỏng những gì nhóm đã xây dựng cẩn
thận suốt mấy tuần qua. Vài người phản hồi ngay, đồng tình, nhưng cũng có một người viết thẳng rằng
càng chờ lâu, câu chuyện giả càng có thời gian bén rễ sâu hơn trong đầu công chúng, và tới lúc sự
thật được đưa ra, có thể sẽ chẳng còn ai buồn nghe nữa.
Vừa đăng xong, điện thoại rung, cuộc gọi tới từ Diệu, không phải tin nhắn như thường lệ.
"Em đọc thông cáo rồi chứ?" Diệu hỏi ngay, giọng khác thường, nhanh và căng hơn mọi lần trước đó.
"Dạ, em đọc rồi."
"Chị gọi vì nhóm cần quyết định sớm một chuyện quan trọng," Diệu nói, không vòng vo như mọi khi. "Có
công khai những gì mình đang có ngay bây giờ, để phản bác lại thông cáo này, hay chờ thêm cho tới khi
đủ bằng chứng chắc chắn hơn. Cả hai lựa chọn đều có rủi ro, và chị cần biết ý của em, vì em là một
trong những người bị ảnh hưởng nặng nhất."
Đan im lặng một lúc, cảm nhận rõ sức nặng của câu hỏi đang đặt lên vai mình, một quyết định không chỉ
ảnh hưởng tới riêng cô, mà tới cả một nhóm người cô đã dần coi như đồng đội trong mấy tuần ngắn ngủi
vừa qua.
"Chị cho em một, hai ngày suy nghĩ được không?" cô hỏi, giọng chưa vững hẳn. "Em muốn nói chuyện với
vài người trước khi trả lời chị."
"Được," Diệu nói, giọng dịu lại một chút. "Nhưng đừng để lâu quá. Bên VELT biết rõ mình đang bất
lợi trong dư luận vài ngày tới, họ sẽ không chờ mình đâu."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →