Chủ nhật tối, Trúc rủ Đan ra quán cơm quen hai người vẫn hay ăn từ hồi còn học chung cấp ba, một
quán bình dân trên đường Bùi Hữu Nghĩa, bàn ghế nhựa, thực đơn viết tay dán trên tường đã ố vàng.
"Tối nay không nói chuyện VỆT, không nói chuyện Diệu, không nói chuyện gì hết ngoài đồ ăn," Trúc
tuyên bố ngay khi ngồi xuống, giọng dứt khoát như đang ra lệnh cho một bệnh nhân khó tính.
Đan bật cười, gật đầu đồng ý. Cả hai gọi món quen thuộc: cơm sườn cho Trúc, cơm gà xối mỡ cho Đan,
thêm một dĩa rau muống xào tỏi ăn chung như mọi lần.
Bữa ăn trôi qua nhẹ nhàng hiếm có. Trúc kể chuyện bệnh viện, một ca trực hài hước với một bệnh nhân
lớn tuổi nhất quyết đòi về nhà giữa đêm vì nhớ con mèo, khiến cả ca trực phải dỗ dành gần một tiếng
đồng hồ. Đan kể chuyện dự án thiết kế quán cà phê cuối cùng cũng hoàn thành, khách hàng khen hết lời,
một tin vui nhỏ hiếm hoi giữa những ngày căng thẳng.
Hai người cười đùa, ôn lại vài kỷ niệm cấp ba, những trò nghịch dại một thời, những lần trốn tiết đi
ăn vặt cổng trường. Có những khoảnh khắc, Đan quên hẳn mình đang ở giữa một cuộc khủng hoảng, chỉ còn
lại cảm giác đơn giản của một buổi tối ăn cơm cùng bạn thân, không có gì phức tạp hơn việc chọn món
gì cho bữa sau.
Chủ quán, một bà cụ đã bán ở đây hơn hai mươi năm, nhận ra hai đứa khách quen, hỏi thăm dạo này sao
ít ghé, rồi tự tay múc thêm cho mỗi người một muỗng nước sốt không tính tiền, đúng kiểu hào phóng
quen thuộc của những quán cơm bình dân lâu năm trong thành phố này.
Gần cuối bữa, khi cả hai đã gọi thêm một ly chè đậu xanh tráng miệng, Trúc bỗng trầm giọng lại một
chút, phá vỡ không khí nhẹ nhàng vừa rồi.
"Tao không muốn phá vỡ lời hứa hồi nãy," cô nói, "nhưng có một chuyện tao nghĩ mày nên biết trước
khi ngủ, để khỏi bất ngờ." Giọng Trúc chuyển hẳn sang kiểu nghiêm túc quen thuộc của một điều dưỡng
sắp báo tin cho người nhà bệnh nhân, dù cô cố giữ nét mặt nhẹ nhàng nhất có thể.
Đan đặt muỗng xuống, nhìn bạn, chờ đợi.
"Nhóm của Diệu đang chuẩn bị bước tiếp theo, nghe nói sắp có động thái gì đó lớn hơn." Trúc nói, cẩn
thận chọn từ. "Tao không biết chi tiết, chỉ nghe loáng thoáng từ đứa bạn cùng trong nhóm kín. Mày
chuẩn bị tinh thần đi, chắc vài hôm nữa Diệu sẽ liên lạc."
Đan gật đầu, cảm giác nhẹ nhàng của buổi tối chưa hoàn toàn tan biến, chỉ khẽ chùng xuống một chút,
như một gợn sóng nhỏ lướt qua mặt nước đang yên ả. Cô đã quen dần với nhịp sống mới này, nơi một
buổi tối vui vẻ luôn đi kèm một lời báo trước về điều sắp tới, không còn thấy sốc như những lần đầu
nữa.
"Cảm ơn mày đã nói trước," cô nói, mỉm cười với bạn. "Tao thích được chuẩn bị hơn là bị bất ngờ."
Hai người ăn nốt chỗ chè còn lại, gọi tính tiền, ra về khi trời đã tối hẳn, đèn đường vàng ấm rải
khắp con phố nhỏ. Trên đường về, cả hai không nói thêm gì về vụ VỆT nữa, chỉ đi bộ chậm rãi bên
nhau, thỉnh thoảng ghé qua một tủ kính bày hàng nào đó, bình luận vu vơ về một món đồ không ai định
mua.
Trúc khoác tay Đan, kéo cô dừng lại trước một tiệm bán phụ kiện điện thoại nhỏ, chỉ vào một chiếc ốp
lưng in hình mèo ngộ nghĩnh, cười lớn nói sẽ mua tặng Đan để "xả xui". Đan bật cười theo, để bạn kéo
vào tiệm, cả hai đứng lựa chọn giữa hàng chục mẫu ốp lưng khác nhau như thể đó là quyết định quan
trọng nhất trong ngày.
Điện thoại của Đan rung lên khi cả hai gần tới đầu hẻm nhà trọ. Cô rút ra xem, một tin nhắn từ Diệu,
đúng như lời Trúc vừa báo trước: "Có chuyện mới, không khẩn nhưng cần biết sớm. Mai gọi được không?"
Đan đọc tin nhắn, gõ lại một chữ "Được" ngắn gọn, rồi cất điện thoại vào túi, bước tiếp cùng Trúc vào
con hẻm quen thuộc, cố giữ lại chút bình yên còn sót lại của buổi tối, dù biết ngày mai sẽ lại là một
ngày khác, với những cuộc gọi, những quyết định, những con số cô chưa kịp chuẩn bị tinh thần đối
diện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →