🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tuần, Đan về thăm nhà, chuyến về hiếm hoi hơn hẳn trước đây vì mấy tuần qua cô luôn bận rộn với

những cuộc gặp, những buổi tư vấn, những giờ ngồi đọc lại email cũ.

Căn nhà nhỏ khu công nhân gần Tân Bình vẫn giữ nguyên nếp cũ: mái tôn thấp, sân trước đủ kê một chiếc

bàn nhựa và vài chậu cây kiểng còi cọc mẹ cô chăm mỗi sáng trước khi đi làm. Mùi thức ăn từ bếp lan

ra tận cổng, mùi cá kho quen thuộc mẹ vẫn nấu từ hồi Đan còn nhỏ.

Con hẻm dẫn vào nhà vẫn ồn ào như mọi khi, tiếng ti vi nhà hàng xóm vọng ra, tiếng mấy đứa trẻ con

đạp xe qua lại, tiếng rao hàng của một người bán chè dạo cuối ngõ. Đan đi bộ chậm từ đầu hẻm, để cho

mình một khoảng thời gian ngắn ngủi làm quen lại với nhịp sống chậm rãi, quen thuộc của nơi mình lớn

lên, trước khi bước vào cánh cổng sắt đã hoen gỉ vài chỗ.

Mẹ cô đang đứng bếp, thấy con gái bước vào, mặt sáng lên ngay, buông đũa chạy ra ôm chầm lấy, một cái

ôm chặt hơn thường lệ, như thể bà đã nhịn không ôm con suốt nhiều tuần dồn vào một lần này.

"Về là tốt rồi, về là tốt rồi," mẹ lặp lại, tay vẫn ôm chặt vai con.

Bảo từ trong phòng chạy ra, tóc bù xù, cười toe toét như mọi lần. "Chị Đan về nè! Chị mua áo chưa?"

"Chưa, để chị coi lại," Đan đáp, cười, cảm giác ấm áp quen thuộc len vào ngực, khác hẳn không khí

căng thẳng cô đã quen suốt những tuần vừa qua.

Bữa cơm tối diễn ra bình thường, mẹ hỏi chuyện công việc, Đan trả lời qua loa, không muốn kể chi tiết

về những cuộc gặp với Diệu hay Kỳ, sợ mẹ lo lắng thêm. Bảo kể chuyện trường lớp, một câu chuyện về

bạn học đứng đầu lớp mới chuyển trường, giọng hào hứng, vô tư như mọi đứa trẻ mười lăm tuổi khác.

Giữa chừng bữa ăn, Bảo bỗng dừng lại, như vừa nhớ ra điều gì. "À chị Đan, có thằng bạn con hỏi con

là chị của con có phải là 'người trên mạng' không. Con nói không phải, chị con làm thiết kế đồ hoạ

mà."

Đan khựng đũa lại giữa chừng, cố giữ vẻ mặt bình thường. "Rồi bạn con nói sao?"

"Nó nói chắc con nhầm, vì có mấy đứa lớp khác cũng nhắc tới. Con hông hiểu tụi nó nói gì, nhưng con

kệ, tại con biết chị con đâu có làm gì sai." Bảo nói xong, tiếp tục ăn, hoàn toàn không để ý câu nói

của mình vừa khiến chị gái mình lặng người một lúc.

Mẹ, ngồi cạnh, cũng nghe thấy, đưa mắt nhìn Đan, không nói gì, chỉ lặng lẽ gắp thêm cho con một miếng

cá, một cách quan tâm không cần lời, đúng kiểu của bà từ trước tới nay.

Sau bữa ăn, khi Bảo đã về phòng học bài, Đan phụ mẹ rửa chén, hai người đứng cạnh nhau trong gian bếp

nhỏ, im lặng một lúc lâu trước khi mẹ lên tiếng.

"Con đừng lo cho mẹ với thằng Bảo," bà nói, tay vẫn thoăn thoắt rửa từng cái bát. "Tụi mẹ ổn. Con lo

cho con trước đi."

"Con lo mẹ với Bảo cũng bị ảnh hưởng theo con," Đan nói, giọng nghèn nghẹn.

Mẹ ngừng tay, quay sang nhìn con gái, ánh mắt hiền nhưng cương quyết. "Nếu có ai đó vì chuyện của con

mà đối xử không tốt với mẹ hay em con, thì lỗi là ở người ta, không phải ở con. Con nhớ vậy."

Trước khi Đan ra về, mẹ dúi vào tay cô một phong bì nhỏ, gấp cẩn thận, không nói rõ bên trong là gì.

"Cầm lấy, phòng khi con cần thuê luật sư hay kiện tụng gì đó. Mẹ để dành được chút ít."

Đan cầm phong bì, cảm giác nó nhẹ trong tay nhưng nặng trong lòng, biết rõ đó là những đồng tiền mẹ

đã chắt chiu từ nhiều tháng lương công nhân may, dành dụm cho một việc bà không hiểu rõ chi tiết,

chỉ biết rằng con gái mình đang cần. Cô định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của mẹ, cô biết

từ chối lúc này sẽ làm tổn thương bà nhiều hơn là nhận lấy.

Cô ôm mẹ một lần nữa trước khi ra về, lần này lâu hơn cái ôm lúc mới tới, cố ghi nhớ mùi dầu gió mẹ

hay xức, cảm giác bờ vai gầy nhưng vẫn vững chãi ấy, như một thứ neo giữ giữa những ngày mọi thứ

khác trong đời cô đều đang chao đảo không ngừng.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →