⚠ Chuyển tuyến. Cùng buổi tối Đan gặp Việt ở công viên, Kỳ ngồi một mình trong căn hộ ở Thảo Điền,
đèn tắt gần hết, chỉ còn ánh sáng hắt ra từ màn hình laptop.
Anh đã dành cả buổi chiều để soạn một danh sách những gì mình có: đoạn log truy cập bất thường, tên
nhãn nội bộ đã ghép được, dòng CC dẫn tới Đạt. Từng mảnh riêng lẻ có vẻ thuyết phục, nhưng gộp lại
vẫn chưa đủ để gọi là bằng chứng theo đúng nghĩa có thể đưa ra trước pháp luật, chỉ đủ để một người
trong ngành như anh tin chắc điều gì đó không ổn.
Anh gõ đi gõ lại một bản tóm tắt gửi cho Diệu, xoá đi viết lại nhiều lần, mỗi lần đọc lại thấy câu
chữ hoặc quá yếu, không đủ sức nặng, hoặc quá mạnh, như một lời buộc tội chưa có đủ cơ sở để đứng
vững. Anh lưu bản nháp lại, chưa gửi, tự nhủ sẽ xem lại vào sáng mai với cái đầu tỉnh táo hơn.
Anh đóng laptop lại, ngồi im trong bóng tối một lúc, rồi cầm điện thoại lên, gọi cho cha, một cuộc
gọi anh không định trước, chỉ là một phản xạ khi cần nghe một giọng nói quen thuộc giữa lúc đầu óc
rối bời.
Cha anh, đã nghỉ hưu sau nhiều năm dạy cấp hai, bắt máy sau vài hồi chuông, giọng vui vẻ như mọi lần
con trai gọi điện. Hai người nói chuyện vài câu thường ngày, sức khoẻ, thời tiết, chuyện hàng xóm.
Kỳ lắng nghe, không vội vào vấn đề chính, chỉ chờ một khoảng lặng tự nhiên để hỏi câu mình thật sự
muốn hỏi.
"Ba này," anh nói, giọng chậm lại. "Ba có bao giờ biết một chuyện gì đó sai, nhưng không dám nói ra,
vì sợ hậu quả cho mình không?"
Cha anh im lặng một chút ở đầu dây bên kia, rồi cười khẽ, một tiếng cười không vui lắm. "Có chứ con.
Ai cũng có những lúc như vậy."
"Ba kể con nghe được không?"
"Hồi ba còn dạy, có một đồng nghiệp, dùng sai quỹ của trường, không nhiều, nhưng đủ để nếu bị phát
hiện thì mất việc, mất luôn cả cái sổ hưu gần tới tuổi." Cha anh kể chậm rãi, giọng trầm xuống. "Ba
biết chuyện đó, nhưng không nói ra, vì người đó đang nuôi mẹ già bệnh nặng, và ba nghĩ, thôi, để
người ta yên. Sau này ba mới biết, cách ba 'để yên' đó, cũng làm hại tới vài người khác, những người
lẽ ra được hưởng đúng phần quỹ đó mà không được."
Kỳ nghe, im lặng, cảm nhận rõ trọng lượng trong từng câu cha nói.
"Con hỏi vậy vì đang gặp chuyện gì à?" cha anh hỏi, giọng lo lắng thoáng qua.
"Con đang cân nhắc một quyết định," Kỳ nói, không muốn kể chi tiết qua điện thoại, sợ làm cha thêm
lo. "Nói ra thì con có thể mất nhiều thứ. Không nói thì con thấy mình đang tiếp tay cho một chuyện
không đúng."
Cha anh im lặng một lúc lâu, rồi nói, giọng nhẹ nhưng chắc chắn. "Ba không dạy con phải làm gì, vì
mỗi hoàn cảnh mỗi khác. Nhưng ba chỉ nói với con điều ba ước mình đã làm hồi đó: nói sớm hơn, dù chỉ
sớm hơn một chút, cũng đỡ hơn nói muộn."
Cuộc gọi kết thúc sau đó không lâu, cha dặn con giữ sức khoẻ, đừng thức khuya quá. Kỳ đặt điện thoại
xuống, ngồi trong bóng tối, ánh sáng duy nhất là màn hình laptop đã tắt, phản chiếu mờ mờ bóng anh
trên mặt kính đen.
Anh nghĩ tới câu chuyện cha vừa kể, tới người đồng nghiệp năm xưa với sổ hưu sắp tới tuổi, tới những
người lẽ ra được hưởng phần quỹ đúng mà không được vì một quyết định im lặng của một người tốt bụng
nhưng do dự. Anh không muốn ba mươi năm sau, ai đó hỏi lại anh câu hỏi tương tự, và anh phải kể một
câu chuyện giống hệt vậy, chỉ đổi tên nhân vật.
Anh mở sổ tay, lật tới trang trống, cầm bút, viết một câu, tay dừng lại giữa chừng như đang tự hỏi
liệu mình có đủ can đảm để sống đúng với dòng chữ sắp viết ra hay không.
Tôi không phải người tốt trong chuyện này. Tôi là người tới muộn.
Anh gấp sổ lại, đặt lên bàn, tắt đèn bàn cuối cùng, để căn phòng chìm hẳn vào bóng tối, chỉ còn ánh
đèn thành phố hắt vào qua khung cửa sổ, mờ nhạt và xa xôi, đủ sáng để anh nhìn thấy bàn tay mình vẫn
còn đặt trên trang sổ vừa viết, chưa sẵn sàng rời đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →