Việt trả lời tin nhắn sau gần một ngày im lặng, chỉ vỏn vẹn một địa điểm và một giờ hẹn: công viên
nhỏ gần nhà anh, năm giờ chiều thứ Bảy.
Đan tới sớm, ngồi xuống một băng ghế đá dưới bóng cây, nhìn đám trẻ con nô đùa quanh khu vui chơi
nhỏ gần đó, tiếng cười giòn tan vang lên giữa không khí chiều muộn dịu mát hơn hẳn cái nóng ban trưa.
Cô tới sớm hơn giờ hẹn hai mươi phút, ngồi đó tập đi tập lại trong đầu những gì mình muốn nói, nhưng
tới lúc thấy bóng Việt xuất hiện ở cuối lối đi, mọi câu chữ đã chuẩn bị sẵn đều tan biến, chỉ còn lại
một cảm giác hồi hộp trần trụi.
Việt tới đúng giờ, mặc đồ thường ngày, không còn nguyên bộ công sở như lần trước. Anh ngồi xuống,
cách cô một khoảng ghế, không quá gần, không quá xa, giữ đúng khoảng cách của một người vẫn còn đang
cân nhắc.
"Em nhắn muốn nói chuyện gì?" anh hỏi, không vòng vo.
Đan hít một hơi, nhìn thẳng ra phía trước, không dám nhìn mặt anh khi bắt đầu. "Hôm trước anh hỏi em,
lúc em nói câu đó trong video, em đang nghĩ gì. Em nói em không nhớ rõ, nhưng đó là em nói dối. Em
nhớ rất rõ."
Việt im lặng, không giục, chỉ chờ.
"Em nghĩ về việc nhà mình khác nhà anh," cô nói, giọng chậm rãi, cố giữ không run. "Không phải chỉ
chuyện tiền bạc, mà chuyện... cách nhìn cuộc sống. Anh lớn lên không phải lo lắng nhiều thứ mà em
phải lo từ nhỏ. Em sợ một ngày nào đó, dù anh không cố ý, anh sẽ nhìn em bằng một ánh mắt khác, ánh
mắt của người thấy mình đang phải gồng lên vì người kia."
"Anh có bao giờ làm em thấy vậy không?" Việt hỏi, giọng có chút tổn thương. "Có bao giờ anh nói gì,
làm gì khiến em nghĩ vậy không?"
"Không." Đan quay sang nhìn anh lần đầu tiên. "Chưa bao giờ. Đó mới là điều làm em sợ nhất. Nếu anh
làm gì sai, em còn có lý do rõ ràng để giận, để rời đi. Nhưng anh không sai gì cả, mà em vẫn cứ sợ,
vẫn cứ nghĩ tới việc rồi sẽ có ngày. Em không biết giải thích cảm giác đó cho anh nghe mà không làm
anh tổn thương, nên em chỉ nói với cái điện thoại."
Việt nhìn xuống hai bàn tay mình, không còn cầm bút bấm liên tục như những lần trước, chỉ đan các
ngón tay vào nhau, im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng.
"Anh không tha thứ ngay được đâu," anh nói, thành thật. "Không phải vì em nghĩ vậy, ai cũng có quyền
sợ hãi theo cách của mình. Mà vì cách em chọn xử lý nỗi sợ đó, cứ giữ mãi trong lòng, không cho anh
cơ hội để chứng minh anh không phải người như em sợ."
"Em biết," Đan nói, mắt cay xè nhưng cố không để nước mắt rơi. "Em xin lỗi vì điều đó, thật lòng."
Hai người ngồi im một lúc, tiếng trẻ con chơi đùa vẫn vang lên phía xa, ánh nắng chiều dần ngả màu
cam nhạt qua kẽ lá. Không ai nói gì thêm, nhưng khoảng cách trên băng ghế, dù vẫn còn đó, không còn
căng thẳng như lúc đầu buổi gặp.
"Anh không nghĩ tụi mình sẽ quay lại," Việt nói cuối cùng, giọng nhẹ hơn. "Nhưng anh không muốn giữ
cái giận này mãi. Nó nặng quá, mà anh cũng mệt rồi."
Đan gật đầu, hiểu đúng ý anh, không cố nài nỉ thêm gì. Một sự nhẹ nhõm lạ lùng lan trong ngực cô,
không phải niềm vui, mà giống cảm giác đặt xuống được một túi đồ nặng đã mang theo quá lâu, dù chưa
biết chắc phía trước còn phải mang thêm những gì khác.
Đám trẻ con phía xa vẫn còn nô đùa, một đứa bé té ngã nhẹ trên bãi cỏ, bật khóc rồi lại cười ngay khi
được mẹ đỡ dậy, cuộc sống bình thường của một buổi chiều cuối tuần vẫn tiếp diễn quanh hai người,
không hề hay biết một cuộc trò chuyện quan trọng vừa kết thúc trên chiếc ghế đá gần đó.
Việt đứng dậy trước, phủi nhẹ quần, rồi quay sang nhìn cô, một câu hỏi bất ngờ bật ra, không liên
quan gì tới video hay chuyện cũ.
"Vậy giờ ai là người em nói thật cùng?"
Đan mở miệng, định trả lời, nhưng không có chữ nào bật ra được. Cô nhìn Việt bước đi dọc lối mòn,
dáng anh khuất dần sau hàng cây, để lại cô một mình trên băng ghế đá với câu hỏi vẫn còn nguyên đó,
không lời đáp, chỉ có tiếng trẻ con cười đùa phía xa lấp đầy khoảng im lặng thay cho cô.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →