Sáng hôm sau, Đan dậy muộn hơn thường lệ, ánh nắng đã tràn ngập phòng khi cô mở mắt, tâm trí vẫn còn
lơ mơ giữa cuộc gặp tối qua và một giấc ngủ chập chờn không sâu.
Cô nằm im một lúc, để ý thấy hôm nay là một trong số ít buổi sáng cô không vội vàng mở app ngay khi
tỉnh dậy. Có lẽ vì cái tên Trần Minh Đạt vẫn còn choán hết đầu óc, không còn chỗ cho những nỗi lo
quen thuộc khác.
Cuối cùng, cô cũng cầm điện thoại lên, lướt qua vài tin nhắn, rồi mở nhóm kín theo thói quen. Một
thành viên đăng bài, không phải chuyện lớn, chỉ chia sẻ việc mình vừa xem lại một video cũ của chính
mình và phát hiện có người để lại chú thích, hỏi liệu có ai từng gặp trường hợp tương tự không.
Đan tò mò, mở lại chính video của mình, cái video năm 2025, quay ngay trước khi chia tay Việt vài
tuần, một trong những video cô ít khi dám nghe lại vì biết nó chứa đựng những điều thật nhất, đau
nhất cô từng nói ra.
Dưới video, một chú thích mới xuất hiện, từ một tài khoản ẩn danh khác, không phải người cô từng
trò chuyện qua GHI CHÚ NGƯỜI XEM. Chú thích ngắn, chỉ trích dẫn lại đúng một câu cô nói trong video,
kèm một dòng hỏi han đơn giản: Câu này có phải chị đang nói về việc mình không xứng đáng không?
Đan bấm phát lại đoạn video ngay tại chỗ được trích dẫn, tai nghe cắm vào, nghe lại giọng mình của
một năm trước, run rẩy, chậm rãi, nói rõ ràng hơn cô nhớ: không phải một cảm giác mơ hồ về việc
"không hợp nhau", mà một câu cụ thể, sắc bén, về việc cô lớn lên trong một gia đình phải tính từng
đồng tiền điện, còn Việt lớn lên trong một căn nhà riêng không bao giờ phải lo chuyện đó, và cô sợ
một ngày nào đó sự chênh lệch ấy sẽ khiến anh nhìn cô khác đi, dù anh chưa từng làm gì sai.
Cô nhớ căn phòng lúc quay video đó, ánh đèn duy nhất là ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên mặt,
Việt đang ngủ say ở giường bên, cách đó chưa đầy một mét, hoàn toàn không biết người mình đang yêu
vừa nói ra một điều có thể khiến cả hai người phải nhìn lại mối quan hệ theo một cách khác, nếu anh
được nghe thấy. Lúc đó cô tin chắc khoảng cách một mét ấy là an toàn. Giờ nghe lại, cô không còn
chắc điều đó có thật sự đúng hay không, hay chỉ là cách cô tự trấn an mình để tiếp tục im lặng.
Cô tắt video, ngồi lặng, nhận ra mình đã kể lại câu chuyện này cho chính mình theo một phiên bản mờ
nhạt hơn nhiều so với những gì cô thật sự đã nói năm đó. Theo thời gian, cô đã tự làm dịu bớt sự sắc
bén của chính lời mình, biến một sự thật cụ thể thành một cảm giác chung chung dễ chịu hơn để sống
cùng.
Việc một người lạ, chỉ qua vài giây xem lại, chỉ ra đúng câu đó, khiến cô không thể tiếp tục né tránh
được nữa. Cô gõ trả lời chú thích, cảm ơn người lạ một cách ngắn gọn, không giải thích thêm, rồi
thoát khỏi ứng dụng, cảm giác như vừa bị ai đó cầm tay mình đặt thẳng lên một vết thương cô đã quen
tự băng bó qua loa suốt cả năm nay.
Cô ngồi dậy, pha một ly cà phê, ngồi xuống bàn làm việc nhỏ, mở lại cuộc trò chuyện cũ với Việt, kéo
lên tận tin nhắn cuối cùng hai người trao đổi sau buổi gặp ở quán nước vỉa hè, cách đây đã hơn một
tuần, không ai nhắn thêm gì kể từ đó.
Cô gõ một dòng, xoá đi, gõ lại, ngón tay chần chừ trên bàn phím ảo.
Cuối cùng cô gửi đi một câu ngắn, không giải thích, không xin lỗi thêm lần nữa, chỉ là một lời đề
nghị đơn giản mà cô biết mình đã nợ anh từ rất lâu, không chỉ từ ngày video bị lộ: "Mình nói chuyện
được không?"
Tin nhắn hiện chữ "đã gửi" ngay dưới khung chat, chưa có dấu hiệu đã xem. Đan đặt điện thoại xuống
bàn, úp mặt xuống, không phải để trốn, chỉ để có một khoảng lặng riêng trước khi phải đối diện với
bất kỳ câu trả lời nào, dù là im lặng hay một dòng chữ mới hiện lên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →