Diệu gọi cho Đan lúc chiều muộn, giọng có phần thận trọng hơn thường lệ.
"Có một người muốn gặp em. Người này làm trong VELT, không muốn công khai danh tính, nhưng có vẻ
biết nhiều điều quan trọng. Chị đã kiểm tra sơ qua, không thấy dấu hiệu gài bẫy, nhưng em có quyền
từ chối nếu không muốn."
Đan đồng ý, dù tay hơi run khi gõ tin nhắn xác nhận địa điểm hẹn: một quán nhỏ ít người biết, nằm
khuất trong một con hẻm ở quận Bình Thạnh, không gần chỗ làm của cô, không gần văn phòng VELT, một
điểm trung lập cả hai bên đều mất công di chuyển tới.
Cô tới trước, chọn bàn trong góc, giống thói quen đã hình thành từ buổi gặp Diệu lần đầu. Một người
đàn ông bước vào đúng giờ hẹn, dáng gầy, mặc áo thun đơn giản, không giống hình dung của cô về một
kỹ sư công ty công nghệ, đôi mắt có quầng thâm rõ rệt của người đã nhiều đêm mất ngủ.
"Tôi là Kỳ," anh nói, ngồi xuống, không bắt tay, chỉ gật đầu nhẹ. "Cảm ơn chị đã đồng ý gặp."
Đan nhìn anh, cố đoán xem người này đang đứng về phía nào, dù trong đầu cô, ranh giới giữa "người
trong công ty" và "kẻ thù" đã trở nên mặc định suốt mấy tuần qua. "Anh làm gì trong VELT?"
"Kỹ sư hạ tầng, phụ trách kho lưu trữ 'Vệt Riêng'." Anh nói thẳng, không vòng vo. "Tôi là người, về
mặt kỹ thuật, có quyền truy cập gần nhất tới dữ liệu của chị, dù tôi chưa bao giờ mở bất kỳ video nào
của bất kỳ ai."
Câu nói đó, dù có ý trấn an, lại khiến Đan cứng người một chút. Cô im lặng, chờ anh nói tiếp.
"Tôi không tới đây để xin lỗi thay công ty," Kỳ nói, "vì tôi không nghĩ mình có quyền làm điều đó.
Tôi tới vì tôi tìm ra vài thứ, và tôi nghĩ chị xứng đáng biết trước khi công ty tìm được cách dập
tắt nó."
Anh rút cuốn sổ tay giấy nhỏ, đặt lên bàn, không mở ra ngay, chỉ giữ tay lên trên nó, như đang cân
nhắc lần cuối trước khi nói.
"Đây không phải lỗi ngẫu nhiên," anh nói, giọng chậm, rõ từng chữ. "Lỗi ngẫu nhiên không nhắm đúng
một nhóm tài khoản đã từng bấm 'đồng ý' một khảo sát cụ thể. Dữ liệu của chị, và của khoảng ba trăm
tám mươi nghìn người khác, đã được gắn một nhãn nội bộ từ trước, chuẩn bị cho một dự án nào đó tôi
chưa nắm hết. Và quyết định đưa dữ liệu đó vào diện thu thập, theo những gì tôi lần ra được, không
chỉ dừng ở một nhân viên cấp thấp làm sai quy trình."
Đan siết chặt ly nước trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. "Vậy là ai?"
Kỳ mở điện thoại, xoay màn hình về phía cô, chỉ vào một cái tên và chức danh hiện trên đó, không đọc
to lên, để cô tự đọc lấy.
Đan nhìn vào màn hình, đọc cái tên: Trần Minh Đạt, CTO kiêm đồng sáng lập VELT.
Cô đọc lại lần nữa, như để chắc chắn mình không nhìn nhầm. Một cái tên trừu tượng, chưa từng xuất
hiện trong bất kỳ cuộc trò chuyện nào của cô trước đó, giờ đột nhiên trở thành một con người cụ thể,
có chức danh, có gương mặt cô có thể tra cứu, đứng đằng sau quyết định đã lật tung bảy năm của cô ra
giữa đường.
"Anh chắc chắn không?" cô hỏi, giọng khẽ.
"Tôi chắc tới mức tôi dám ngồi đây, nói chuyện này với chị, dù biết nếu công ty phát hiện tôi đang
làm gì, tôi sẽ mất việc ngay lập tức." Kỳ cất điện thoại đi, nhìn thẳng vào mắt cô lần đầu tiên kể
từ khi ngồi xuống. "Tôi không dám nói tôi chắc một trăm phần trăm về mọi chi tiết, nhưng tôi chắc
đây không phải một sự cố ngẫu nhiên, và tôi chắc cái tên đó có liên quan."
Đan ngồi lặng, cố tiêu hoá thông tin, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có một cái tên cụ thể
để đối diện, vừa nặng nề hơn vì hiểu rằng cuộc chiến này giờ không còn là chống lại một "hệ thống"
mơ hồ, mà là chống lại những con người có quyền lực thật, có luật sư riêng, có mọi nguồn lực để bảo
vệ chính mình.
"Tại sao anh làm việc này?" cô hỏi, thẳng thắn. "Anh được lợi gì?"
Kỳ im lặng một lúc, như đang cân nhắc câu trả lời thành thật nhất. "Tôi không được lợi gì. Tôi có
thể mất rất nhiều. Nhưng tôi từng chứng kiến một chuyện tương tự, quy mô nhỏ hơn nhiều, xảy ra với
người thân của tôi, và không ai chịu trách nhiệm. Tôi không muốn lần này lại như vậy."
Đan nhìn anh, chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng cũng không còn nghi ngờ như lúc đầu buổi gặp. Cô hỏi
thẳng câu hỏi cô đã nhịn suốt cả buổi nói chuyện, không thể nhịn thêm được nữa.
"Vậy anh đang đứng về phía nào? Công ty đang trả lương cho anh, hay là phía bọn em?"
Kỳ không trả lời ngay. Anh nhìn xuống cuốn sổ tay vẫn còn chưa mở trên bàn, tay siết nhẹ lại, im
lặng kéo dài đủ lâu để câu hỏi đó tự nó trở thành một câu trả lời, dù chưa ai nói ra thành lời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →