Cuộc gọi hôm đó không đi tới đâu. Hân bắt máy, nghe Kỳ hỏi vài câu công việc bâng quơ về tiến độ cấu
hình lô dữ liệu mới, trả lời ngắn gọn, đúng chuẩn mực, không có gì bất thường trong giọng nói ngoài
sự mệt mỏi quen thuộc mấy tuần gần đây. Kỳ cúp máy, không thu được gì cụ thể hơn ngoài cảm giác trực
giác của mình vẫn chưa đủ để kết luận điều gì.
Sáng thứ Tư, phòng họp lớn của VELT chật kín người cho cuộc họp toàn công ty hàng tuần, thứ vốn dĩ
chỉ là buổi cập nhật số liệu kinh doanh thông thường, nhưng tuần này không khí căng hơn hẳn, ai cũng
biết lý do dù không ai nói thẳng. Kỳ ngồi xuống hàng ghế giữa, đưa mắt nhìn quanh, thấy Hân ngồi lệch
về một góc, mắt dán vào điện thoại, chắc lại đang xem giờ tan học của con, không nhìn ai, không nói
chuyện với ai xung quanh.
Vài đồng nghiệp bàn tán khẽ trước khi cuộc họp bắt đầu, những câu chuyện thì thầm về việc cổ phiếu
nội bộ có thể bị ảnh hưởng, về việc vòng gọi vốn có thể bị hoãn nếu tình hình không được xử lý ổn
thoả. Không ai nhắc trực tiếp tới những người dùng bị lộ dữ liệu, như thể đó là một chi tiết phụ
trong một câu chuyện lớn hơn về tiền bạc và tăng trưởng.
Đạt đứng trên bục, trình bày một slide tổng kết, giọng đều đều, chuyên nghiệp, như đang nói về bất
kỳ chỉ số kinh doanh bình thường nào khác. Anh nhắc qua "sự cố kỹ thuật gần đây", dùng đúng cụm từ
đã xuất hiện trong thông cáo báo chí, rồi chuyển ngay sang một slide khác về tiến độ chuẩn bị vòng
gọi vốn, như thể hai chủ đề đó không hề liên quan tới nhau.
Có một nhân viên trẻ, ngồi hàng ghế sau, giơ tay hỏi thẳng liệu công ty có kế hoạch cụ thể nào để hỗ
trợ những người dùng bị ảnh hưởng hay không. Đạt mỉm cười, giọng vẫn điềm tĩnh.
"Câu hỏi rất tốt, nhưng không nằm trong phạm vi buổi họp này. Đội pháp chế đang xử lý đúng quy trình,
chúng ta cứ tập trung vào công việc của mình."
Câu trả lời trơn tru, đúng kịch bản, không sai một chữ theo cách một người có kinh nghiệm né tránh
câu hỏi khó vẫn thường làm. Kỳ, ngồi ở hàng ghế giữa, quan sát kỹ hơn những gì anh thường làm trong
các cuộc họp trước đây, để ý cách Đạt không hề chớp mắt khi nói, cách anh chuyển đề tài mượt tới mức
gần như không ai kịp phản ứng.
Sau cuộc họp, mọi người tản ra, Kỳ nán lại bàn làm việc, mở hộp thư nội bộ, không phải để tìm kiếm gì
cụ thể, chỉ muốn xem lại một số email cũ liên quan tới các quyết định về "Vệt Riêng" trong vài tháng
qua, hy vọng tìm được một mối liên hệ nào đó.
Anh tìm thấy một chuỗi email từ ba tháng trước, chủ đề chung chung về "tối ưu hoá tài nguyên dữ
liệu", gửi giữa vài người trong ban sản phẩm. Nội dung chính không có gì đáng chú ý, phần lớn là
những trao đổi kỹ thuật thông thường. Nhưng ở cuối chuỗi email, một dòng CC lặng lẽ xuất hiện, một
địa chỉ email Kỳ không quen làm việc trực tiếp, thuộc về một chức danh anh phải tra cứu lại mới nhớ
ra đầy đủ.
Anh mở hồ sơ nhân sự nội bộ, gõ địa chỉ email đó vào ô tìm kiếm, chờ kết quả hiện lên. Văn phòng
xung quanh anh đã vắng dần, chỉ còn tiếng gõ bàn phím lác đác và tiếng máy lạnh chạy đều, không ai
để ý một kỹ sư hạ tầng đang ngồi lặng trước màn hình lâu hơn bình thường.
Một khuôn mặt quen thuộc từ những buổi họp toàn công ty hiện ra trên màn hình, kèm chức danh đầy đủ
bên dưới, chức danh cao hơn hẳn bất kỳ ai anh từng nghĩ tới khi đọc dòng CC lặng lẽ đó. Kỳ nhìn chằm
chằm vào màn hình một lúc lâu, tay đặt trên chuột nhưng không di chuyển, cảm giác mọi mảnh ghép rời
rạc suốt mấy ngày qua đang bắt đầu xếp lại thành một hình dạng anh không muốn tin là thật.
Anh chưa dám gọi thành tên trong đầu, dù màn hình trước mặt đã hiện rõ ràng từng chữ. Có một khoảng
cách anh vẫn cần, giữa việc nhìn thấy một cái tên trong danh sách CC, và việc thật sự tin rằng người
đó đã ra một quyết định ảnh hưởng tới ba trăm tám mươi nghìn con người.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →