Sự kiện kết nối công nghệ do Chợ Nhanh đồng tổ chức diễn ra ở một khách sạn Quận 1, sảnh lớn trải thảm đỏ, backdrop logo các công ty tài trợ xếp thành hàng dài, đúng kiểu sự kiện tôi vẫn phải tham dự vài lần một năm theo yêu cầu của phòng nhân sự, dù bản thân không mấy hào hứng với những buổi networking đông người thế này.
Tôi cầm ly nước cam đứng một góc, giả vờ xem điện thoại để tránh phải bắt chuyện với người lạ, thì có ai đó vỗ nhẹ vai từ phía sau.
"Đỗ Minh Thư? Trời, lâu quá không gặp."
Tôi quay lại, mất vài giây mới nhận ra khuôn mặt quen thuộc dưới lớp kính gọng đen mới, khác hẳn kiểu tóc bờm xờm thời sinh viên tôi còn nhớ. Lâm Gia Bảo, ngồi cùng bàn tôi suốt hai năm cuối đại học, người từng cho tôi mượn vở ghi chép môn Xác suất Thống kê nâng cao vì tôi nghỉ học cả tuần đi concert đợt debut của NYXARA năm 2019, dù lúc đó anh không hề biết lý do thật tôi nghỉ học là gì.
Hồi đó anh chỉ nghĩ tôi bị ốm, còn photo nguyên tập vở đưa cho tôi kèm một túi cam, dặn "Ăn vitamin C cho mau khỏe". Tôi giữ bí mật đó suốt bốn năm đại học, chỉ nói dối là bị cảm cúm, không dám thú nhận với một đứa bạn học nghiêm túc như Bảo rằng mình trốn học nguyên tuần chỉ để đứng xếp hàng chờ xem một buổi trình diễn ra mắt. Giờ nhìn anh đứng trước mặt, tự dưng tôi thấy buồn cười vì bí mật nhỏ nhặt đó, vốn tưởng sẽ theo mình mãi mãi, hoá ra chẳng còn quan trọng gì nữa sau từng ấy năm.
"Bảo! Trời ơi lâu ghê luôn." Tôi bật cười, cảm giác gượng gạo của buổi networking tan biến ngay lập tức. "Giờ làm ở đâu vậy?"
"Bên Minh Bạch Số. Kỹ sư dữ liệu." Anh nhấp một ngụm bia, nhún vai. "Công ty làm mảng ticketing, bán vé sự kiện đó."
Tôi gật đầu, không nghĩ ngợi gì thêm, chỉ thấy quen tai vì cái tên đó, có lẽ vì đã nhìn thấy nó ở góc dưới cùng app VéChuẩn không biết bao nhiêu lần. Tôi không hỏi kỹ hơn, và Bảo cũng không nhắc gì thêm về công việc, câu chuyện chuyển hướng nhanh sang những chuyện cũ, về lớp đại học, về đứa bạn chung giờ đã lấy chồng có hai con, về quán cơm gần trường mà cả hai đều nhớ vì rẻ và đông tới mức phải chen chân mới có chỗ ngồi.
"Còn em giờ làm gì? Vẫn mê nhạc như hồi xưa hả?" Bảo hỏi, giọng đùa cợt nhẹ nhàng, nhắc lại chuyện tôi từng nghỉ học đi xem concert năm nào.
"Vẫn mê," tôi cười, không giấu diếm. "Giờ làm phân tích dữ liệu vận hành bên Chợ Nhanh, cũng dính dáng tới số liệu như hồi xưa mình học chung vậy đó."
"Ha, hai đứa dân thống kê mà đứa nào cũng đi làm đúng nghề, hiếm ha." Bảo cười, ánh mắt có chút hoài niệm. "Anh nhớ hồi đó em hay canh giờ vàng đăng ký gì đó trên mạng, cả lớp còn trêu em."
Tôi bật cười, không đính chính rằng "giờ vàng" đó vẫn còn tiếp diễn tới tận bây giờ, chỉ đổi từ concert sang fan-meeting, từ sinh viên nghèo sang nhân viên văn phòng có lương ổn định hơn. Chúng tôi nói chuyện thêm một lúc, về công việc, về cuộc sống độc thân của cả hai, về việc thành phố này dạo này đắt đỏ tới mức không ai dám mơ mua nhà nữa.
Anh kể thêm một chút về công việc, giọng có phần tự hào pha lẫn mệt mỏi, kiểu tự hào của người vẫn còn thích cái mình làm nhưng đã bắt đầu thấm mệt vì áp lực deadline liên miên. "Bên anh đang chạy đua cho vòng gọi vốn mới, cả năm nay gần như không có ngày nghỉ trọn vẹn," anh nói, xoa xoa gáy. "Nhưng thôi, than vậy chứ lương ổn, chịu được." Tôi gật gù đồng cảm, kể lại vài chuyện áp lực deadline bên Chợ Nhanh, cả hai cùng cười vì nhận ra dân văn phòng thời nay ở công ty nào cũng na ná nhau.
Gần cuối buổi, khi mọi người bắt đầu tản dần, Bảo lấy điện thoại ra, đưa cho tôi lưu số.
"Khi nào rảnh đi cà phê ôn chuyện cũ nha. Lâu rồi không gặp bạn học cũ nào, chán lắm."
"Ừ, chắc chắn rồi," tôi gõ số mình vào máy anh, lưu lại số anh vào danh bạ với cái tên "Bảo lớp Thống kê". "Có gì nhắn chị hẹn."
Tôi ra về trong tâm trạng nhẹ nhõm hiếm có sau một buổi sự kiện công ty, nghĩ bụng thật may vì tình cờ gặp lại một người bạn cũ giữa đám đông xa lạ. Ngồi trên xe buýt về nhà, tôi lướt lại vài tấm ảnh cũ thời đại học còn lưu trong điện thoại, tìm được một tấm chụp cả lớp Thống kê ra trường, Bảo đứng cạnh tôi, cả hai đều gầy hơn bây giờ, cười toe toét không biết lo nghĩ gì.
Trên đường về, tôi không hề nghĩ tới việc cái công ty Bảo vừa nhắc tới, cái tên nghe quen tai vì gắn liền với ứng dụng tôi mở gần như mỗi tuần, sẽ sớm trở thành trung tâm của mọi thứ tôi sắp phải đối mặt trong những tháng tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →