🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối Chủ nhật, tôi mở lại nhóm chat lớn của fandom, gõ một câu hỏi có vẻ vô hại, đóng khung như một trò chơi nhỏ để giết thời gian cuối tuần.

"Mọi người ơi, chị đang rảnh làm thử một khảo sát vui, ai nhớ mình đã đăng ký fan-meeting bao nhiêu lần và trúng mấy lần thì nhắn riêng cho chị nha, chị tổng hợp coi tỷ lệ trúng trung bình của cả nhóm mình là bao nhiêu, cho vui thôi."

Tin nhắn nhận được phản hồi khá nhanh. Nhiều người hào hứng nhắn riêng, kể chi tiết từng lần, có người còn gửi kèm ảnh chụp màn hình thông báo kết quả cũ họ vẫn lưu lại làm kỷ niệm. Tôi ghi chép lại từng người vào một bảng tính mới, cột tên viết tắt để giữ kín danh tính, cột số lần đăng ký, cột số lần trúng, cột có từng report lỗi hay phàn nàn công khai hay không.

Một chị tên trong nhóm hay gọi đùa là "chị Tư concert", fan kỳ cựu hơn cả tôi, nhắn cả một đoạn dài kể lại từng lần trúng từ thời nhóm mới debut, giọng văn hào hứng như đang kể chuyện cổ tích cho con cháu nghe. Tôi đọc mà thấy ấm lòng, nhớ lại chính mình của sáu năm trước, khi mọi thứ còn đơn giản, khi trúng hay trượt chỉ là chuyện may rủi không ai nghĩ ngợi thêm.

Cột cuối cùng đó tôi thêm vào gần như theo bản năng, chưa hẳn có chủ đích rõ ràng, chỉ là một phản xạ nghề nghiệp: khi không chắc biến nào quan trọng, cứ ghi lại càng nhiều biến càng tốt, sàng lọc sau.

Phần lớn mọi người trả lời thoải mái, vui vẻ, một vài người thậm chí đùa rằng tỷ lệ trúng của họ "chắc thấp vì số xui bẩm sinh". Nhưng có hai, ba người phản hồi khác hẳn. Một người nhắn: "Ơ để chị coi lại đã, chị không nhớ chính xác, để chị tính rồi báo sau", rồi không bao giờ báo lại. Một người khác chỉ thả một biểu tượng cười gượng, không trả lời câu hỏi.

Người thứ ba, tôi để ý kỹ nhất, vì cách phản hồi có gì đó là lạ. Chị ấy nhắn dài, kể chi tiết những lần trúng đầu tiên, rồi tới đoạn gần đây bỗng viết ngắn hẳn, chỉ ghi "sau này ít đăng ký hơn nên không nhớ rõ", dù trước đó chị từng công khai than phiền trong nhóm về việc trượt vé liên tục suốt mấy tháng gần nhất, tôi còn nhớ rõ vì mình từng đọc bài đó.

Tôi không truy hỏi thêm, chỉ ghi chú lại sự né tránh đó vào một ô riêng trong bảng tính, đánh dấu màu vàng để dễ tìm lại sau. Tôi cũng nhận ra có một mẫu số chung mơ hồ giữa những người ngại trả lời: hình như tất cả bọn họ, ở một thời điểm nào đó, đều từng lên tiếng phàn nàn công khai về hệ thống, dù mỗi người theo một cách khác nhau, người thì report lỗi kỹ thuật, người thì chỉ đơn giản than vãn trong nhóm.

Tôi tự nhắc mình đừng vội kết luận, đó có thể chỉ là trùng hợp, hoặc đơn giản là những người từng phàn nàn thì nhạy cảm hơn với việc bị hỏi lại chuyện cũ, ngại nhắc tới nó thêm một lần nữa vì không muốn khơi lại cảm giác khó chịu, không nhất thiết liên quan gì tới kết quả trúng trượt thật sự.

Đến khuya, tôi có hai mươi hai điểm dữ liệu, không nhiều nhưng đủ để bắt đầu nhìn ra một hình dạng mơ hồ. Tôi ngồi nhìn danh sách tên viết tắt được đánh dấu vàng, gạch dưới, rồi lại xoá gạch dưới, tự hỏi mình có đang suy diễn quá đà từ một trò chơi cuối tuần vô hại hay không.

Tôi mở lại bảng tính, đếm số người được đánh dấu vàng: năm người, trong tổng số hai mươi hai. Không nhiều, nhưng đủ để không còn coi là một trường hợp cá biệt. Tôi tự hỏi nếu mình hỏi thẳng thắn hơn, không vòng vo qua một trò khảo sát vui, liệu họ có chịu nói thật không, hay sự ngại ngùng đó bản thân nó đã là một câu trả lời, chỉ là câu trả lời không viết thành chữ.

Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn, ánh đèn từ những căn hộ đối diện hắt qua khoảng sân chung cư, một vài cửa sổ vẫn còn sáng đèn dù đã gần nửa đêm. Tôi nghĩ tới việc mai phải dậy sớm đi làm, nhưng vẫn nán lại thêm một lúc, đọc lại từng dòng dữ liệu một lần cuối, như thể càng đọc kỹ thì mọi thứ càng có khả năng tự sáng tỏ mà không cần tôi phải làm gì thêm.

Tôi tắt laptop, nhưng không tắt được cái cảm giác rằng mình vừa chạm vào một thứ gì đó lớn hơn một trò chơi thống kê cuối tuần, dù chưa biết nó lớn tới đâu.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →