🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bài đăng gây tranh cãi xuất hiện trong nhóm fandom lớn vào một buổi tối thứ Tư, lúc tôi đang lướt điện thoại trên giường sau khi tắm xong. Một fan tôi không quen, tên hiển thị là một chuỗi ký tự cách điệu khó đọc, viết một đoạn dài than phiền về việc trượt vé liên tục suốt cả năm, kèm câu kết khá gay gắt: "VéChuẩn công bằng ở chỗ nào, hay chỉ công bằng với người có quan hệ?"

Bình luận đổ về nhanh chóng, chia làm hai phe rõ rệt. Một bên đồng cảm, kể lại những lần trượt của chính mình, một bên phản bác, cho rằng đó chỉ là tâm lý đổ lỗi cho hệ thống khi vận may không đứng về phía mình. Tôi đọc lướt một lượt, thấy máu nóng lên theo cách quen thuộc mỗi khi có ai đó công kích một thứ mình tin tưởng.

Diệu Anh, với vai trò admin, xuất hiện trong bình luận khá nhanh, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết: "Mọi người bình tĩnh giúp mình nha, VéChuẩn là hệ thống máy tính hoàn toàn ngẫu nhiên, mình đã làm việc với họ nhiều lần, không có chuyện thiên vị đâu. Xin đừng lan truyền thông tin chưa kiểm chứng làm ảnh hưởng tới uy tín của cả cộng đồng mình."

Tôi gõ một bình luận ngay dưới đó, không cần suy nghĩ lâu, vì đây là điều tôi tin thật lòng, không phải để lấy lòng ai.

"Mình làm fan sáu năm rồi, cũng có lúc trúng lúc trượt, nhưng chưa bao giờ thấy có gì bất thường cả. Đôi khi mình nghĩ thay vì đổ lỗi hệ thống, tụi mình nên nhìn lại xem mình đã thật sự chăm sóc tài khoản, tương tác đều đặn chưa. VéChuẩn công bố tỷ lệ rõ ràng mà, đâu ai giấu gì đâu."

Bình luận của tôi nhận được khá nhiều lượt thích, vài người vào cảm ơn vì "nói đúng những gì mình nghĩ", một vài người khác lặng lẽ ẩn danh phản đối bằng cách report bình luận của người kia. Tôi thấy hài lòng theo kiểu người ta hài lòng khi bảo vệ thành công một điều mình tin là đúng, không hề nhận ra mình vừa nói ra đúng câu mà ba năm sau chính mình sẽ ước gì chưa từng gõ.

Người đăng bài ban đầu quay lại phản bác tôi một câu, giọng có phần cay: "Bạn nói vậy vì bạn năm nào cũng trúng thôi, bạn đâu có ở vị trí của tụi mình mà hiểu." Tôi đọc câu đó, thấy hơi chột dạ trong một giây, nhưng rồi gạt đi ngay, tự nhủ đó chỉ là một câu nói cay cú lúc tức giận, không đáng để bận tâm. Tôi không trả lời lại, chỉ thoát ứng dụng, tự cho mình một khoảng nghỉ trước khi ngủ, không hề biết câu nói đó sẽ quay lại tìm mình theo một cách hoàn toàn khác vào nhiều tháng sau.

Diệu Anh nhắn riêng cho tôi ngay sau đó, cảm ơn vì đã lên tiếng "đúng lúc", nói rằng làm admin dạo này mệt vì cứ phải dập những đám cháy nhỏ như vậy suốt. Tôi an ủi bạn vài câu, hỏi thăm công việc content tự do dạo này có ổn không, rồi câu chuyện chuyển sang chủ đề khác, nhẹ nhàng hơn.

"Có Thư với mấy đứa tin tưởng chị vậy chị cũng đỡ mệt hơn," Diệu Anh viết, kèm biểu tượng ôm. "Chứ không phải lúc nào chị cũng biết trả lời sao cho vừa lòng hết mọi người đâu." Tôi đọc câu đó, cảm thấy một chút tự hào nhỏ, cảm giác mình đang làm đúng vai trò của một fan lâu năm, đáng tin cậy, biết giữ hình ảnh chung cho cả cộng đồng. Tôi không nghĩ xa hơn thế, không tự hỏi vì sao giữ hình ảnh chung lại quan trọng tới mức phải dập tắt cả những nghi ngờ có thể là thật.

Gần cuối buổi tối, khi làn sóng tranh cãi đã lắng xuống, Ngọc nhắn tin riêng cho tôi, giọng nửa đùa nửa nghiêm túc.

"Chị nói hay ghê, em đọc mà cũng muốn tin theo chị luôn á."

"Thiệt mà. Chị tin thật lòng chứ không phải nói cho có đâu."

"Dạ em biết. Mà chị này, chị giỏi số liệu mà, chị tính giúp em coi xác suất ba lần trượt liên tiếp của em nó là bao nhiêu phần trăm đi, cho vui thôi. Em tò mò á, không phải nghi ngờ gì đâu."

Tôi đọc tin nhắn đó, bật cười thành tiếng một mình trong phòng. Yêu cầu nghe có vẻ ngớ ngẩn, kiểu tò mò vô hại mà bất kỳ ai học thống kê cũng thích được hỏi, một cách để khoe khéo kỹ năng nghề nghiệp trong một chuyện chẳng liên quan gì tới công việc.

"Được, để cuối tuần chị tính cho, có kết quả chị gửi liền."

"Dạ, cảm ơn chị nhiều nha. Chắc kết quả cũng chỉ là em xui thôi, nhưng mà tò mò mà, ha ha."

Tôi thả một biểu tượng cười, gõ thêm vài câu chào tạm biệt, rồi tắt điện thoại, không nghĩ ngợi gì thêm về lời hứa vừa đưa ra. Trong đầu tôi lúc đó, "tính giúp cho vui" chỉ là một việc nhỏ sẽ mất chừng nửa tiếng đồng hồ vào một buổi chiều rảnh rỗi cuối tuần, không hơn không kém. Tôi không biết rằng nửa tiếng đồng hồ ấy, khi nó thật sự tới, sẽ không bao giờ chỉ dừng lại ở nửa tiếng.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →