Nhà văn hoá phường nơi nhóm fandom mượn phòng để cắt dán băng rôn cho fan-meeting sắp tới nằm sâu trong một con hẻm ở Gò Vấp, cách nhà tôi hơn mười cây số. Tôi đi xe máy tới đó vào chiều chủ nhật, mang theo hai bịch giấy màu tôi mua ở đường Nguyễn Thị Minh Khai, và lần đầu tiên sau ba năm quen biết qua mạng, tôi gặp Ngọc ngoài đời thật.
Con bé nhỏ hơn tôi tưởng, mặc áo thun in hình lightstick nhóm tự thiết kế bằng máy in nhà, đi đôi dép tổ ong đã sờn gót, ba lô đeo sau lưng có một miếng vá vụng về ở góc dưới. Ngọc học năm nhất ngành Ngôn ngữ Anh, quê Long An, ở trọ cùng ba người bạn khác tại Gò Vấp, gia đình chu cấp hai triệu rưỡi mỗi tháng, phần còn lại con bé tự đi làm thêm ở một quán cà phê gần trường để có tiền mua album, luôn mua đúng mức tối thiểu, không bao giờ dư ra một đồng nào.
Con bé kể ca làm thêm của mình bắt đầu từ năm giờ sáng, pha cà phê cho khách đi làm sớm, tan ca lúc mười giờ thì chạy vội về phòng trọ tắm rửa rồi đi học buổi chiều, tối lại ngồi làm bài tới khuya. Tôi hỏi vậy có mệt không, Ngọc chỉ cười, bảo "Ai chẳng vậy chị, với lại mỗi tháng dư được chút đỉnh mua album là vui rồi." Tôi nhìn đôi tay con bé cắt giấy màu thoăn thoắt, những ngón tay có vài vết chai nhỏ, chợt nghĩ tới đôi tay mình lúc gõ phím trong văn phòng máy lạnh, và thấy có gì đó không cân xứng giữa hai kiểu "yêu" cùng dành cho một nhóm nhạc.
Chúng tôi ngồi cắt giấy cùng nhau, nói chuyện phiếm về mọi thứ không liên quan tới vé số hay xác suất: về bài mới nhất của nhóm, về việc bias của Ngọc là Kiên vì "ảnh rap câu nào cũng như đang nói chuyện thẳng với riêng em vậy đó chị", về việc tôi từng đứng xếp hàng từ bốn giờ chiều cho đêm concert debut mà giờ nghĩ lại vẫn thấy đáng.
Gần cuối buổi, khi mọi người đã về gần hết, Ngọc lục trong ba lô lấy ra một cuốn sổ tay bìa cứng màu xanh navy, gáy đã sờn, đưa cho tôi xem, có phần ngại ngùng.
"Em ghi lại mấy lần trượt vé, cho vui thôi chị, giống nhật ký ấy."
Tôi mở ra. Nét chữ nắn nót nhưng có chỗ run, mực bút bi xanh lẫn đen tuỳ theo lần viết.
Lần 1: 15/3/2023, fan-meeting mini album mới. Trượt. Chắc do đăng ký trễ hai phút, tự trách mình.
Lần 2: 20/9/2023, fansign comeback lớn. Trượt. Lần này canh đúng giờ, không hiểu sao vẫn trượt. Buồn hai ngày.
Lần 3: 12/6/2025, fan-meeting tháng 6. Trượt. Ba lần liên tiếp rồi. Không biết còn tại số nữa không, hay tại mình có vấn đề gì.
Tôi lật qua lật lại vài trang, thấy có những trang trước đó ghi lại cả những lần trúng, từ hồi 2021, 2022, khi Ngọc còn ở nhà, chưa lên Sài Gòn học. Những trang đó không có dòng tự trách nào cả, chỉ ghi ngày tháng và một chữ "Trúng" viết to, có khi kèm một hình mặt cười nhỏ vẽ tay bên cạnh.
"Hồi đó em trúng nhiều mà," tôi nói, cố giữ giọng nhẹ nhàng. "Từ khi nào bắt đầu trượt liên tục vậy?"
"Dạ hình như từ lúc em report lỗi app đó chị, khoảng cuối 2023. Chắc trùng hợp thôi." Ngọc cười, kiểu cười gạt đi một điều gì đó nặng hơn nó tỏ ra. "Chị đừng để ý, em ghi vậy cho vui thôi, chứ đâu có ý gì đâu."
Tôi gật đầu, gấp cuốn sổ lại, trả cho Ngọc. Nhưng có một chi tiết tôi không nói ra: nét chữ ở ba trang cuối, ba lần trượt liên tiếp, run hơn hẳn những trang trước, những chữ số ngày tháng viết chậm rãi hơn, như thể người viết đã dừng lại rất lâu giữa mỗi con số, cân nhắc có nên viết tiếp hay không.
Tôi cũng để ý một điều nhỏ khác: ở trang ghi lần trượt thứ hai, có một vệt mực nhoè đi thành hình tròn nhỏ ngay dưới chữ "Buồn hai ngày", như thể một giọt nước đã rơi xuống đó rồi được lau vội. Tôi không hỏi, chỉ lặng lẽ ghi nhớ, giống cách tôi vẫn quen ghi nhớ những chi tiết bất thường trong một bảng dữ liệu, không phải để phán xét, mà vì bản năng nghề nghiệp không cho phép tôi bỏ qua bất cứ điểm dữ liệu nào trông có vẻ không thuộc về phần còn lại.
Trên đường về, tôi ghé một quán trà đá vỉa hè gần đó, mua hai ly, đưa Ngọc một ly trước khi chia tay. Không phải trà sữa như những lần tôi tự thưởng cho mình sau mỗi lần trúng vé. Chỉ là trà đá, năm nghìn một ly, thứ duy nhất cả hai đều đủ tiền mua ngang nhau lúc đó, và không hiểu sao khoảnh khắc uống chung ly trà đá rẻ tiền ấy lại khiến tôi thấy gần Ngọc hơn bất kỳ cuộc trò chuyện dài nào chúng tôi từng có trên mạng.
Tôi về tới nhà, cất hai bịch giấy màu còn dư vào góc tủ, nhưng hình ảnh cuốn sổ tay bìa xanh navy cứ lởn vởn trong đầu, không hẳn là nghi ngờ, chỉ là một cảm giác gợn lên chưa có tên gọi, giống như nhìn thấy một vết nứt rất nhỏ trên tường mà chưa biết nó sẽ lan tới đâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →