Ở văn phòng Chợ Nhanh, không ai biết tôi là một fan cuồng đúng nghĩa. Với đồng nghiệp, tôi là Thư, nhân viên phân tích dữ liệu vận hành, người hay ngồi lại muộn để đối chiếu số liệu tồn kho, người từng được khen trong buổi đánh giá quý vì phát hiện ra một lỗi định giá khiến công ty suýt lỗ hai trăm triệu ở một đợt khuyến mãi. Tôi thích cảm giác đó, cảm giác một con số biết nói thật, không giấu diếm, chỉ cần mình đủ kiên nhẫn để hỏi đúng câu hỏi.
Tôi học Thống kê ứng dụng ở Đại học Kinh tế, ra trường năm 2020, đúng năm mọi thứ đảo lộn vì dịch bệnh, và vào Chợ Nhanh làm thực tập sinh phân tích dữ liệu ngay sau đó vì đó là công ty duy nhất còn tuyển người giữa lúc thị trường đóng băng. Năm năm sau, tôi vẫn ở đó, lương mười sáu triệu một tháng, đủ để trả góp tiền merch, đủ để không phải xin tiền ai, không dư dả nhưng cũng không thiếu thốn tới mức phải tính toán từng đồng.
Tôi vẫn còn nợ mười một triệu tiền thẻ tín dụng vay hai năm trước để mua trọn bộ album phiên bản giới hạn cùng vé concert kỷ niệm ba năm, trả góp một triệu hai mỗi tháng, còn chín tháng nữa mới hết. Mỗi lần lương về, tôi trừ tiền nhà, tiền trả góp, tiền gửi mẹ ở quê một khoản nhỏ, rồi mới tính tới phần còn lại cho sinh hoạt. Đồng nghiệp cùng phòng thỉnh thoảng rủ đi ăn ngoài cuối tuần, tôi hay viện cớ bận để từ chối, không phải vì ghét tụ tập mà vì tôi đã quen tính toán mọi khoản chi theo một trật tự riêng mà không ai trong công ty biết tới, và tôi cũng không có ý định giải thích.
Buổi trưa, tôi ăn cơm hộp một mình ở góc bàn quen thuộc, không phải vì cô lập mà vì tôi thích khoảng lặng đó, khoảng thời gian duy nhất trong ngày tôi được là chính mình mà không phải diễn vai nào cả, kể cả vai người fan lạc quan tôi vẫn đóng trong nhóm chat.
Có một lần, một đồng nghiệp tình cờ thấy hình nền điện thoại tôi là ảnh cả nhóm NYXARA chụp ở buổi họp báo ra mắt, hỏi đùa "Thư mê nhạc Hàn dữ vậy hả", tôi chỉ cười trừ, nói qua loa "cũng thích thôi", rồi đổi chủ đề thật nhanh. Không phải tôi xấu hổ vì mình là fan. Chỉ là tôi chưa từng tìm được cách giải thích cho ai ở công ty hiểu vì sao một người suốt ngày làm việc với con số khô khan lại có thể dành nguyên một góc đời sống riêng cho một thứ tình cảm không thể quy đổi ra bất kỳ chỉ số nào cả.
Tối về, tôi mở lại đoạn chat với Ngọc, thấy con bé đã online, đang trả lời tin nhắn của người khác trong nhóm lớn. Tôi nhắn riêng, hỏi thẳng hơn buổi sáng.
"Ngọc ơi, sáng nay chị bận nên chưa trả lời được. Em ổn không?"
"Dạ em ổn chị. Xin lỗi hồi sáng em nói hơi gắt."
"Không sao đâu. Ba lần liên tiếp ai cũng bực mà. Em kể chị nghe coi, mấy lần đó em đăng ký kiểu gì, có trễ giờ không?"
Ngọc gửi một đoạn tin dài hơn hẳn mọi khi, kể chi tiết: lần nào cũng canh đúng giờ, có lần còn nhờ bạn cùng phòng canh hộ đồng hồ mạng để chắc chắn không bị lệch giây. Con bé kể xong, thêm một câu khiến tôi khựng lại một chút.
"Với lại chị biết không, năm ngoái em có report lỗi app cho VéChuẩn hai lần, lúc app bị treo giữa chừng đăng ký ấy. Không biết có liên quan gì không, chắc không đâu ha."
"Report lỗi thì liên quan gì đâu," tôi gõ, gần như phản xạ. "Đó là giúp họ mà, sao lại ảnh hưởng gì được."
"Dạ chắc vậy đó chị." Ngọc trả lời, rồi im lặng một lúc lâu trước khi gửi tiếp một dòng ngắn, có vẻ như đang gõ rồi xoá đi vài lần trước khi quyết định gửi nguyên văn thế này. "Chắc tại vậy đó chị."
Tôi đọc câu đó hai lần, không chắc "vậy" ở đây là "vận rủi" như câu trước, hay là điều gì khác con bé không nói hết. Tôi định hỏi thêm, nhưng màn hình chat hiện dòng "Ngọc đang nhập tin nhắn..." rồi tắt đi, không có gì được gửi thêm. Tôi chờ thêm vài phút, không thấy gì, đành gõ một câu chúc ngủ ngon, tắt điện thoại, nghĩ rằng có lẽ con bé chỉ đang mệt sau một ngày dài.
Tôi nằm nhìn trần nhà một lúc trước khi ngủ, không nghĩ về Ngọc nữa mà nghĩ về báo cáo tồn kho mai phải nộp, về việc mình cần dậy sớm hơn thường lệ để kịp đối chiếu số liệu trước cuộc họp chín giờ. Câu nói bỏ lửng của Ngọc trôi tuột khỏi đầu tôi nhanh hơn tôi tưởng, chìm xuống dưới những việc cần làm ngày mai, giống như phần lớn những chi tiết nhỏ người ta gạt qua một bên mỗi ngày mà không hề biết mình vừa bỏ lỡ điều gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →