Quán cà phê gần văn phòng Chợ Nhanh lúc bảy giờ rưỡi sáng luôn có đúng ba kiểu khách: dân công sở mua mang đi, sinh viên ôm laptop chiếm bàn cả buổi, và tôi, người vừa uống cà phê vừa canh điện thoại như thể nó có thể nổ tung nếu tôi rời mắt quá ba mươi giây.
Bốn mươi tám giờ đã trôi qua đúng như thông báo hứa. Kết quả về lúc bảy giờ hai mươi hai phút, sớm hơn tôi tưởng. Tôi trúng. Dòng chữ "Chúc mừng bạn đã trúng vé" hiện lên kèm hình một cây lightstick hoạt hình nhấp nháy, và tôi thấy mình cười một mình giữa quán đông người, kiểu cười mà nếu ai nhìn thấy chắc sẽ tưởng tôi vừa trúng số thật.
Tôi nhớ hồi mới đi làm, có lần trúng vé giữa giờ họp, phải cắn môi nhịn cười suốt hai mươi phút còn lại của buổi giao ban, tới mức sếp hỏi có phải tôi đang sốt không mà mặt đỏ vậy. Từ đó tôi học được cách kiểm soát biểu cảm tốt hơn nhiều, nhưng cảm giác bên trong thì chưa bao giờ nhạt đi, kể cả sau lần trúng thứ hai mươi, thứ ba mươi. Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ nó là chuyện nhỏ, một cái vé xem thần tượng nói chuyện trong hai tiếng đồng hồ. Với tôi nó luôn là bằng chứng cụ thể rằng mọi thứ mình bỏ ra suốt sáu năm qua không phải vô ích.
Tôi mở nhóm chat để báo tin, và thấy nó đã rộn lên từ trước.
Có người trúng, gửi ảnh chụp màn hình kèm chuỗi emoji pháo hoa. Có người trượt, than vãn vài câu rồi tự trấn an bằng câu quen thuộc "thôi lần sau". Và có Ngọc, gửi đúng một dòng, không emoji, không dấu chấm than: "Em trượt nữa rồi. Lần thứ ba liên tiếp."
Tôi biết Ngọc đã ba năm, từ một buổi livestream chung mà cả hai cùng bình luận về đúng một câu hát trong bài mới của Kiên, rồi kết bạn, rồi thành một trong những người tôi hay nhắn tin riêng nhất trong cả cộng đồng fandom rộng lớn này. Ba năm liên tiếp trượt là một con số tôi biết, nhưng lần đầu tiên nó khiến tôi dừng lại một nhịp trước khi gõ trả lời.
"Ba lần liên tiếp á? Xui dữ vậy."
"Dạ. Chắc tại số em xui." Ngọc gửi kèm một biểu tượng cười gượng.
"Xác suất mà em, có lúc trúng lúc trượt là bình thường. Chị hồi năm ngoái cũng trượt một lần đó, nhớ không?"
Tôi gõ câu đó rất tự nhiên, không cần nghĩ, giống như đọc thuộc lòng một câu trấn an tôi đã nói với không biết bao nhiêu người trong sáu năm làm fan. Lúc đó tôi thật lòng tin nó đúng. Một lần trượt của tôi và ba lần trượt liên tiếp của Ngọc, với tôi, chỉ là hai điểm dữ liệu khác nhau trên cùng một đường cong ngẫu nhiên, không có gì đáng để đào sâu hơn.
Diệu Anh xuất hiện trong nhóm chat ngay sau đó, với vai trò quen thuộc của một admin fanpage: thông báo lịch trình sự kiện, nhắc mọi người kiểm tra email xác nhận, dán kèm một banner mới toanh cho fan-meeting kỷ niệm sáu năm sắp tới, chữ NYXARA nổi bật trên nền tím ánh kim. Không khí trong nhóm đổi hẳn, từ chỗ than vãn chuyện trúng trượt sang bàn tán háo hức về sự kiện lớn nhất trong lịch sử fandom sáu năm qua.
Có người hỏi năm nay sự kiện tổ chức ở đâu, Diệu Anh trả lời ngay là Nhà thi đấu Phú Thọ, sức chứa lớn nhất từ trước tới giờ công ty từng thuê cho một buổi fan-meeting, kèm câu đùa "chắc phải mười nghìn vé chứ chẳng chơi". Cả nhóm rộ lên bàn tán về việc nên đặt may áo đồng phục màu gì, có nên làm thêm lightstick bản giới hạn kỷ niệm hay không, ai sẽ phụ trách làm banner chào mừng ở cổng vào. Tôi gõ vài dòng góp ý về việc đặt xưởng in nào rẻ mà đẹp, thứ tôi đã thuộc lòng sau nhiều lần fandom cùng nhau chuẩn bị sự kiện, tay lướt màn hình nhanh tới mức quên mất ly cà phê trước mặt đã nguội tự lúc nào.
"Sáu năm rồi tụi mình," Diệu Anh viết, kèm một icon trái tim. "Ai cũng phải có mặt nha."
Tôi thả tim vào tin nhắn đó, gõ vài dòng hào hứng về việc sẽ đặt may áo đồng phục fandom mới cho dịp này, rồi cuộn ngược lên tin nhắn của Ngọc lần nữa. Con bé chỉ thả một biểu tượng buồn dưới banner của Diệu Anh, không viết thêm gì.
Tôi định nhắn riêng hỏi thăm kỹ hơn, nhưng đồng nghiệp đã gọi tôi vào cuộc họp giao ban sáng, và tôi tắt màn hình điện thoại, nhét vào túi áo khoác, tự nhủ sẽ nhắn lại sau giờ làm.
Tối hôm đó, khi tôi mở lại điện thoại, có một tin nhắn riêng từ Ngọc, gửi lúc mười lăm giờ, tôi bỏ lỡ suốt cả buổi chiều bận việc.
"Chị Thư, chị nói vậy hoài à. Xác suất bình thường. Em cũng muốn tin vậy lắm."
Tôi đọc đi đọc lại câu đó vài lần, không hiểu vì sao nó khiến ngực mình hơi nhói, một cảm giác nhỏ không rõ hình dạng, giống như bước hụt một bậc thang trong bóng tối mà không kịp nhận ra mình vừa mất thăng bằng. Tôi định gõ trả lời, nhưng khi mở lại đoạn chat, thấy Ngọc đã thoát khỏi cuộc trò chuyện, chỉ để lại đúng một dòng chữ xám im lìm trên màn hình, không phản hồi gì thêm cho tới sáng hôm sau.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →