Tôi luôn đăng ký đúng giờ. Không sớm hơn một giây, không muộn hơn một giây, vì tôi từng đọc ở đâu đó trong một hội nhóm rằng máy chủ ghi nhận theo mili giây, và ai bấm lệch nhịp đồng hồ hệ thống dù chỉ một chút cũng coi như tự làm khó mình. Tôi không biết điều đó có đúng không. Nhưng sau sáu năm làm fan, tôi đã học được cách tin vào những nghi thức nhỏ nhặt kiểu vậy, kể cả khi không ai kiểm chứng được chúng có tác dụng thật hay chỉ là một cách để mình cảm thấy đỡ bất lực hơn trước một cái máy tính.
23 giờ 50 phút, tôi ngồi khoanh chân trên giường, điện thoại dựng trên gối, app VéChuẩn mở sẵn ở trang đăng ký fan-meeting NYXARA sắp tới. Bên ngoài cửa sổ, Bình Thạnh về đêm vẫn còn tiếng xe máy chạy lẻ tẻ, thỉnh thoảng có tiếng còi xa xa từ phía cầu Sài Gòn. Bậu cửa sổ nhà tôi xếp một hàng dài những cốc nhựa trà sữa đã rửa sạch, ba mươi tư cái, mỗi cái một kích cỡ, một logo quán khác nhau. Cái đầu tiên tôi giữ lại từ đêm concert debut năm 2019, khi tôi còn là sinh viên năm ba, đứng xếp hàng từ bốn giờ chiều chỉ để có một chỗ đứng gần sân khấu. Tôi không nhớ nổi vì sao mình bắt đầu giữ chúng lại thay vì vứt đi, chỉ nhớ một lần dọn nhà, định bỏ hết, rồi lại thôi.
Đình Phong, giọng ca chính của nhóm, là người tôi theo dõi sát nhất trong năm thành viên, dù tôi chưa từng nói điều đó thành lời với ai ngoài nhóm bạn fandom thân thiết. Sáu năm, tôi đã đi qua đủ mọi giai đoạn của một người hâm mộ: từ đứa sinh viên tiết kiệm tiền ăn sáng để mua album, tới người đi làm có lương ổn định, vẫn tiếp tục mua, chỉ là mua nhiều hơn và không còn phải tiết kiệm tiền ăn sáng nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ về việc đó như một con số. Với tôi nó luôn chỉ là tình yêu, kéo dài theo thời gian, dày lên theo thời gian, giống cách người ta nói về một cuộc hôn nhân lâu năm.
Mười phút trước giờ mở đăng ký, nhóm chat fandom của tôi đã rộn lên. Có người hỏi máy chủ có sập không, có người gửi ảnh chụp màn hình đồng hồ điện thoại canh giờ, có người viết đúng một câu: "Cầu mong lần này mọi người đều trúng." Tôi gõ vào đó một dòng ngắn, nửa đùa nửa thật, kiểu câu tôi vẫn hay nói mỗi lần có đợt bốc thăm mới.
"Yêu ai cũng phải công bằng chứ. VéChuẩn không để ai bị bỏ lại đâu."
Không ai phản đối. Vài người thả tim. Tôi tin thật lòng vào câu đó lúc gõ ra, không phải kiểu tin hời hợt để tự trấn an, mà là tin theo cách người ta tin vào một luật chơi đã kiểm chứng nhiều lần: tôi đăng ký, tôi chờ, kết quả tới, phần lớn là tôi trúng, thỉnh thoảng tôi trượt, và mỗi lần trượt tôi đều tự nhủ lần sau sẽ khác, đúng như cách xác suất vận hành.
23 giờ 59 phút 40 giây, ngón tay tôi đặt sẵn trên nút XÁC NHẬN ĐĂNG KÝ, cảm giác quen thuộc như một nghi lễ nhỏ được lặp lại hàng chục lần trong sáu năm. Tôi gõ nhịp trống bài "Vệt Sáng Sau Lưng" theo thói quen, ngón trỏ tay phải gõ nhẹ lên mép điện thoại, bốn nhịp, rồi hai nhịp ngắn, đúng đoạn mở đầu bài hát debut mà tôi đã thuộc lòng từng nhịp trống từ cái đêm đứng xếp hàng năm 2019.
0 giờ 0 phút 0 giây. Tôi bấm.
`` TRẠNG THÁI ĐĂNG KÝ: ĐÃ GHI NHẬN. KẾT QUẢ SẼ ĐƯỢC CÔNG BỐ SAU 48 GIỜ XỬ LÝ NGẪU NHIÊN. ``
Dòng chữ hiện lên đúng ba giây sau, kèm một âm thanh "tinh" ngắn quen thuộc, giống hệt mọi lần trước. Tôi nhìn nó, thấy an tâm theo cách người ta an tâm khi nhìn một cái biên lai ngân hàng đúng số tiền mình vừa chuyển. Tôi không có lý do gì để nghi ngờ mười một chữ cuối cùng của dòng thông báo đó. "Xử lý ngẫu nhiên" nghe khô khan, nhưng chính cái khô khan ấy mới là thứ khiến tôi tin. Ngẫu nhiên nghĩa là không ai can thiệp. Không ai can thiệp nghĩa là công bằng. Sáu năm nay tôi vẫn tin theo đúng chuỗi lý luận đơn giản đó, chưa từng có lý do để lật lại nó.
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra hàng cốc trà sữa trên bậu cửa sổ một lần cuối trước khi tắt đèn. Ánh đèn đường hắt vào làm chúng đổ bóng dài trên tường, ba mươi tư cái bóng xếp thành một hàng lởm chởm, cái cao cái thấp. Tôi nghĩ tới cái cốc thứ ba mươi lăm sẽ sớm có mặt, có thể là ngay sau đợt bốc thăm này, nếu tôi trúng và đi mua nước trước giờ vào cửa như mọi lần.
Tôi không nghĩ nhiều hơn thế. Tôi chưa từng có lý do để nghĩ nhiều hơn thế.
Nằm xuống, tôi nhắn thêm một tin cuối cho nhóm chat, kiểu tin nhắn tôi vẫn hay gửi trước khi đi ngủ vào những đêm mở đăng ký, đã thành thói quen tới mức gần như tự động: "Ngủ ngon mọi người, 48 tiếng nữa gặp lại." Có người thả tim, có người gửi sticker mèo ngủ. Ngọc, đứa em fandom tôi quen đã ba năm, không nhắn gì. Tôi để ý, nhưng không nghĩ nhiều, cho rằng con bé chắc đã ngủ trước tôi, sinh viên năm nhất mà, giờ này còn thức khuya làm gì.
Tôi tắt đèn, kéo chăn, nhắm mắt trong bóng tối quen thuộc của căn phòng nhỏ. Trước khi ngủ hẳn, tôi còn kịp nghĩ một câu, nửa như lời cầu nguyện nửa như một sự chắc chắn đã quá quen thuộc để còn gọi là hy vọng: lần này mình sẽ lại trúng thôi, vì mình luôn trúng mà.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →