🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Bảy, tôi dành cả buổi sáng dọn dẹp lại căn phòng của mình, việc tôi vẫn hoãn lại suốt nhiều tuần vì bận rộn với mọi chuyện. Tôi đã chính thức nộp đơn xin nghỉ việc ở Chợ Nhanh hai ngày trước, chọn cách tự rút lui trước khi kỳ đánh giá cuối năm tới, giữ lại một phần thể diện cho bản thân dù biết rõ lý do thật sự đằng sau quyết định đó.

Quản lý của tôi, khi nghe tin, tỏ ra khá tiếc nuối, nói rằng nếu tôi cần thư giới thiệu cho công việc mới cứ liên hệ, một cử chỉ tử tế khiến tôi thấy nhẹ lòng phần nào giữa những ngày tháng đầy biến động. Tôi chưa biết chính xác mình sẽ làm gì tiếp theo, chỉ biết rằng mình cần một khoảng thời gian nghỉ ngơi trước khi bắt đầu tìm kiếm một hướng đi mới.

Khang đi học về, thấy tôi đang lau dọn, xắn tay áo phụ một tay dù không ai nhờ, vừa dọn vừa huýt sáo vui vẻ. "Chị nghỉ việc rồi tính sao? Ở nhà ăn bám em hả?" cậu trêu, khiến tôi bật cười, ném cho em một cái khăn lau bàn. "Còn lâu, chị sẽ tìm việc mới, có khi làm freelance phân tích dữ liệu, tự do hơn." Khang gật gù, có vẻ ủng hộ ý tưởng đó, rồi tiếp tục dọn dẹp cùng tôi, căn phòng dần trở nên gọn gàng, sáng sủa hơn dưới bàn tay của cả hai chị em.

Tôi lau dọn bậu cửa sổ, nơi ba mươi tư cốc trà sữa vẫn xếp hàng như suốt bao năm qua. Tôi cầm từng cái lên, lau sạch lớp bụi mỏng bám trên đó, nhìn lại từng cái một, nhớ lại từng mốc thời gian gắn liền với chúng. Có những cái tôi từng nhớ rõ ràng như in, có những cái phải nghĩ một lúc mới nhớ ra được dịp gì.

Tôi không vứt chúng đi, dù có một khoảnh khắc, ngay sau đêm phát hiện ra con số chín mươi hai, tôi đã nghĩ tới việc dọn sạch tất cả, xoá đi bằng chứng của một tình yêu mà tôi ngờ vực chính bản chất của nó. Nhưng giờ nhìn lại, tôi hiểu ra một điều: những cốc trà sữa đó không nói dối tôi. Chúng chỉ đơn giản là bằng chứng của tiền bạc tôi đã chi ra, không hơn không kém. Tình yêu thật sự, nếu có, không nằm trong những cái cốc nhựa đó, mà nằm ở những đêm tôi đứng xếp hàng, những lần tôi hát theo từng lời bài hát, những giọt nước mắt tôi rơi trong đêm concert đầu tiên. Hai thứ đó có thể cùng tồn tại, không cần phải phủ nhận thứ này để chứng minh thứ kia là thật.

Điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn ngắn từ Diệu Anh, lần đầu tiên kể từ sau buổi chiều nặng nề ở văn phòng bạn.

"Thư, chị biết chị đã sai. Chị không mong em tha thứ ngay, nhưng chị mong có dịp gặp em nói chuyện, uống cà phê được không?"

Tôi đọc tin nhắn đó nhiều lần, cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng. Tôi chưa sẵn sàng để nói mọi chuyện đã ổn, chưa sẵn sàng để giả vờ như tình bạn giữa chúng tôi chưa từng rạn nứt. Nhưng tôi cũng không muốn đóng sập cánh cửa đó hoàn toàn.

"Được," tôi gõ, ngắn gọn nhưng chân thành. "Cho chị vài tuần nữa, để chị sắp xếp lại đầu óc trước đã. Nhưng chị sẽ không từ chối gặp em đâu."

Diệu Anh trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc nhẹ nhõm, không nhắn thêm gì nữa, như hiểu rằng đó là tất cả những gì tôi có thể cho lúc này, và có lẽ như vậy đã là đủ cho cả hai để bắt đầu lại một cách chậm rãi, không vội vàng.

Tôi ngồi xuống giường, nhìn ra ban công, ánh chiều đã bắt đầu ngả vàng phía chân trời xa. Sáu năm làm fan, tôi đã đi qua đủ loại cảm xúc, từ háo hức tới thất vọng, từ tự hào tới xấu hổ, và giờ đây, thêm một cảm xúc mới: một sự bình yên dè dặt, chưa trọn vẹn, nhưng có thật.

Tôi đặt cốc trà sữa cuối cùng trở lại bậu cửa sổ, ngay ngắn như trước. Điện thoại rung lên lần nữa, tin nhắn từ Ngọc: "Chị ơi, cuối tuần sau có buổi gặp fan nhỏ ở quán cà phê gần nhà em, không cần bốc thăm, ai cũng mua vé được, chị đi với em không?"

Tôi nhìn dòng tin nhắn đó, mỉm cười, gõ lại ngay không chút do dự: "Đi chứ. Chị mua vé số ba mươi lăm luôn, cho tròn hàng cốc trà sữa của chị."

Ngọc gửi lại một tràng biểu tượng cười, và tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ, cảm nhận một sự nhẹ nhõm chân thật lần đầu tiên sau rất nhiều tuần căng thẳng, dù biết rõ phía trước vẫn còn nhiều điều chưa chắc chắn, nhiều vết thương chưa lành hẳn, nhưng ít nhất, lúc này, tôi biết mình đang đi đúng hướng.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →