🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê nhỏ nằm trong một con hẻm yên tĩnh gần nhà trọ Ngọc, không băng rôn tím ánh kim, không sân khấu ánh đèn rực rỡ, chỉ có vài chiếc bàn gỗ kê ngoài sân, một cây khế già toả bóng mát, và một tấm bảng viết tay nhỏ dựng trước cửa: "Gặp gỡ fan NYXARA khu vực Gò Vấp, vé bán tự do tại quầy, không giới hạn số lượng."

Tôi tới cùng Ngọc từ sớm, cả hai không mặc đồng phục fandom cầu kỳ như những lần trước, chỉ khoác áo thun thường ngày, dù Ngọc vẫn đeo một chiếc huy hiệu nhỏ hình NYXARA cài trên túi áo, món quà con bé tự làm từ những mảnh giấy bìa cứng cắt dán vụng về nhưng đầy tâm huyết.

"Chị mua vé số ba mươi lăm thiệt hả?" Ngọc cười hỏi, khi thấy tôi đưa tờ tiền cho người bán vé ở quầy, một cô gái trẻ đang ghi số thứ tự vào một cuốn sổ tay đơn giản, không hề có ứng dụng, không có thuật toán, chỉ có một cây bút và một cuốn sổ.

"Ừ, cho tròn," tôi cười đáp, cầm lấy tấm vé giấy nhỏ có in số ba mươi lăm, cảm giác nhẹ nhàng lạ thường khi cầm một tấm vé không cần chờ đợi bốc thăm, không cần lo lắng về một điểm số ẩn mình không bao giờ được biết.

Buổi gặp gỡ nhỏ diễn ra ấm cúng, khoảng ba mươi người tụ họp quanh những chiếc bàn gỗ, thay phiên nhau kể chuyện về hành trình làm fan của mình, chia sẻ những kỷ niệm, cùng hát lại vài đoạn trong những bài hát quen thuộc. Không có sân khấu hoành tráng, không có ánh đèn tím ánh kim rực rỡ, chỉ có những con người thật, ngồi cạnh nhau, chia sẻ một tình yêu chung mà không cần phải chứng minh bằng bất kỳ con số nào.

Tôi nhận ra trong nhóm có vài gương mặt quen thuộc từ danh sách nghi vấn tôi từng lập ra nhiều tháng trước, những người từng report lỗi, từng phàn nàn công khai, những người đã âm thầm bị loại khỏi những sự kiện lớn suốt một thời gian dài mà không hề hay biết lý do. Giờ đây họ ngồi đó, cười nói rôm rả, không còn ai trong số họ biết rằng, chỉ vài tháng trước, số phận của mình từng bị quyết định bởi một dòng công thức ẩn danh chạy đâu đó trong một máy chủ xa xôi.

Ngọc ngồi cạnh tôi, lấy cuốn sổ tay bìa xanh navy ra khỏi túi, mở tới một trang trống, cây bút đặt sẵn bên cạnh. Con bé nhìn tôi, cười.

"Em nghĩ em sẽ viết tiếp vào đây," Ngọc nói, "nhưng không phải ghi mấy lần trượt vé nữa. Em sẽ ghi lại mấy lần vui như vầy."

Tôi nhìn con bé, cảm động, gật đầu không nói được gì thêm trong giây lát. Có một quãng thời gian dài tôi từng tin rằng công bằng là một điều gì đó có sẵn, chỉ cần bước vào một hệ thống đủ tốt là sẽ được hưởng nó một cách tự động, không cần phải làm gì thêm. Giờ tôi hiểu, công bằng không phải một món quà được ban phát, mà là một thứ người ta phải liên tục chọn lựa, bảo vệ, đấu tranh để giữ lấy, mỗi ngày, mỗi lần một chút.

Buổi chiều dần buông, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tán khế, rơi những vệt sáng lốm đốm trên mặt bàn gỗ. Đình Phong, dù không có mặt ở đây, dù đây chỉ là một buổi gặp fan tự phát nhỏ bé không có bất kỳ idol nào xuất hiện, vẫn hiện diện trong không khí, trong từng câu hát mọi người cùng ngân nga, trong ánh mắt lấp lánh của mỗi người khi nhắc tới cái tên quen thuộc ấy.

Tôi nhìn quanh, thấy Ngọc đang cười nói rôm rả với một fan khác, thấy những gương mặt xa lạ dần trở nên thân quen chỉ sau vài giờ đồng hồ, thấy một cộng đồng nhỏ đang tự mình xây dựng lại thứ mà một cỗ máy đã cố tình rạn nứt trong âm thầm suốt nhiều năm qua.

"Yêu ai cũng phải công bằng chứ," tôi khẽ nói, gần như chỉ đủ để chính mình nghe thấy, nhìn Ngọc đang cắm cúi viết những dòng đầu tiên vào trang sổ mới. Câu nói đó, giờ đây, không còn là một niềm tin ngây thơ tôi từng gõ ra lúc còn chưa biết gì, cũng không còn là lời giễu cợt cay đắng tôi tự nói với mình trong đêm phát hiện ra con số chín mươi hai. Nó là một lời hứa, lặng lẽ, dành cho chính bản thân tôi, rằng từ nay, công bằng sẽ không còn là thứ tôi mặc định tin tưởng, mà là thứ tôi sẽ luôn để mắt tới, mỗi khi có ai đó, ở bất cứ đâu, cố gắng biến nó thành một con số có thể mua bán được.

Trên bàn, tấm vé số ba mươi lăm của tôi nằm cạnh cuốn sổ tay của Ngọc, cạnh ly trà sữa mới gọi còn chưa kịp uống, đá viên bắt đầu tan dần trong lớp trà nâu sóng sánh, không phải để xếp lên bậu cửa sổ làm bằng chứng cho bất cứ điều gì, chỉ đơn giản là một ly nước, giữa một buổi chiều bình thường, giữa những người bạn thật.

Hết Chương 45

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện