🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, Bảo nhắn tin hẹn tôi tới một văn phòng luật nhỏ ở Quận Bình Thạnh, nơi anh đã tự mình liên hệ trước để xin tư vấn pháp lý sau đêm livestream hỗn loạn. Tôi tới nơi, thấy anh đã ngồi sẵn trong phòng chờ, gương mặt mệt mỏi nhưng có một vẻ bình tĩnh lạ thường, khác hẳn sự lo lắng của những ngày trước.

Luật sư, một người phụ nữ trung niên với giọng nói điềm đạm, mời chúng tôi vào phòng làm việc, lắng nghe Bảo trình bày toàn bộ sự việc, từ việc anh từng viết một phần module CÔNG TÂM cho tới việc cung cấp thông tin cho tôi trong suốt mấy tháng qua. Bà ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ tay, thỉnh thoảng ngắt lời hỏi thêm chi tiết, ánh mắt chuyên nghiệp không hề để lộ phán xét nào về việc Bảo đã làm, chỉ tập trung vào các sự kiện và mốc thời gian cụ thể.

"Về mặt pháp lý," luật sư nói sau khi nghe hết, "anh có nguy cơ bị công ty kiện vì vi phạm điều khoản bảo mật đã ký. Nhưng đồng thời, việc anh cung cấp thông tin liên quan tới một hành vi có dấu hiệu gây thiệt hại cho người tiêu dùng cũng có thể được xem xét theo hướng bảo vệ người tố giác, tuỳ vào cách trình bày và bằng chứng cụ thể."

"Vậy khả năng em bị kiện thắng là bao nhiêu?" Bảo hỏi, giọng thẳng thắn.

"Không chắc chắn được," luật sư trả lời thành thật. "Nhưng tôi nghĩ, với áp lực dư luận đang có sau đêm livestream vừa rồi, khả năng công ty chọn cách kiện tụng ồn ào là không cao, vì điều đó chỉ càng làm tình hình tệ hơn cho họ. Nhiều khả năng họ sẽ chọn cách chấm dứt hợp đồng lao động trong yên lặng hơn là đưa vụ việc ra toà."

Đúng như dự đoán, ngay giữa buổi tư vấn, điện thoại Bảo rung lên một email mới. Cả căn phòng như lặng đi trong vài giây khi anh cầm điện thoại lên, ánh mắt lướt nhanh qua nội dung. Luật sư và tôi đều nín thở chờ đợi, không ai dám lên tiếng phá vỡ sự im lặng đó. Anh mở ra đọc, gương mặt không đổi sắc nhiều, chỉ khẽ gật đầu một mình rồi đưa màn hình cho tôi xem.

Đó là thông báo chấm dứt hợp đồng lao động, có hiệu lực ngay lập tức, với lý do "vi phạm nghiêm trọng điều khoản bảo mật thông tin nội bộ công ty".

"Bảo," tôi nói, giọng nghẹn lại, cảm giác tội lỗi tràn ngập. "Chị xin lỗi. Đây là lỗi của chị, chị đã kéo em vào chuyện này."

"Không phải lỗi của chị," Bảo lắc đầu, giọng chắc chắn đến bất ngờ. "Đây là lựa chọn của anh, Thư à. Anh đã cân nhắc kỹ trước khi quyết định tiếp tục giúp chị, anh biết rõ cái giá mình có thể phải trả. Anh không hối hận."

Tôi nhìn anh, thấy trong ánh mắt Bảo không phải sự cay đắng hay giận dữ tôi lo sợ, mà là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể việc mất đi công việc đó, dù đau đớn về mặt tài chính, lại giải thoát anh khỏi một gánh nặng lương tâm đã đè lên vai suốt gần hai năm kể từ khi biết CÔNG TÂM đã vượt quá giới hạn ban đầu.

Chúng tôi bước ra khỏi văn phòng luật sư, ánh nắng chiều chiếu xuống con đường Bình Thạnh quen thuộc. Tôi đặt tay lên vai Bảo, không nói gì thêm, chỉ để cử chỉ đó thay cho tất cả những lời cảm ơn và xin lỗi tôi chưa biết diễn đạt sao cho đủ.

"Giờ tính sao?" Tôi hỏi khẽ, khi cả hai cùng bước đi trên vỉa hè.

"Anh sẽ tìm việc khác," Bảo nói, giọng đã nhẹ nhõm hơn hẳn. "Ngành này rộng lắm, không phải chỉ có một công ty. Còn chị, mình vẫn còn một trận chiến chưa xong, đúng không?"

Tôi gật đầu, nhìn về phía trước, nơi ánh nắng chiều đang dần chuyển sang màu cam đậm, tự hỏi liệu sự hy sinh của Bảo, cùng với tất cả những gì cả nhóm đã đánh đổi suốt mấy tháng qua, cuối cùng có đủ sức nặng để tạo ra một sự thay đổi thật sự hay không.

Chúng tôi dừng lại ở một quán nước bên đường, gọi hai ly trà đá, ngồi im lặng một lúc, để cho những gì vừa xảy ra lắng xuống. Bảo lấy điện thoại, xoá đi ứng dụng chấm công của công ty cũ, một cử chỉ nhỏ nhưng dứt khoát, như đang chính thức khép lại một chương trong đời mình. "Xong rồi," anh nói, cười nhẹ, "giờ chỉ còn chờ xem chị làm gì tiếp theo thôi."

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →